Chương 5 / 26
Nơi mùa hè dừng lại
Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
"Cô có chuyện gì với bà nội Lục Trầm sao ạ? Hay cô cần cháu gọi Lục Trầm về?" — Khéo léo dò hỏi ý định của người phụ nữ này.
Lục Mẫn nhướn mày, nhìn Tinh Dao với ánh mắt đánh giá lại. Bà ta khẽ bật cười, một nụ cười không hề có ý tốt.
"Giỏi thật. Con bé thế mà lanh lợi." — Bà ta bước đến bàn, đặt chiếc phong bì dày xuống. "Tôi không có chuyện gì với bà cả. Tôi chỉ đến để đưa cái này. Tiền thuốc thang cho bà, khỏi mang tiếng nhà họ Lục bạc bẽo."
Giọng bà ta đầy mỉa mai. Bà nội trên giường mở mắt, thấy Lục Mẫn thì sắc mặt thoáng chút buồn bã, nhưng không nói gì.
Lục Mẫn quay sang Tinh Dao: "Cháu là bạn học của thằng Trầm? Chắc cũng biết hoàn cảnh nhà nó rồi. Khuyên nó đừng có mơ mộng viển vông, lo học mà kiếm tiền nuôi bà đi."
Nói xong, bà ta cầm kính râm lên, quay người bước ra cửa mà không thèm chào ai.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ở lại phòng, đến bên giường bà nội, nhẹ nhàng hỏi: "Bà có muốn cháu cất phong bì đó đi không ạ?"
Bà nội Lục Trầm thở dài, đôi mắt mờ đục nhìn theo hướng cánh cửa vừa khép lại. Một lúc lâu sau, bà mới khẽ nói: "Cháu cất đi. Để đấy… lại làm thằng Trầm buồn thêm."
Tinh Dao nhẹ nhàng cầm phong bì lên, bỏ vào ngăn bàn dưới tầm mắt của Lục Trầm. Bà nội nhìn cô, ánh mắt có chút ấm áp pha lẫn nỗi buồn xa xăm.
"Cháu là bạn tốt của nó… Bà cảm ơn cháu." — Giọng bà run run. "Thằng Trầm từ nhỏ đã vất vả. Mẹ mất sớm, ba thì… thôi, không nói nữa. Bà già rồi, chẳng biết còn ở được với nó bao lâu."
Căn phòng chìm vào im lặng. Bên ngoài, tiếng còi xe vọng lên từ xa. Tinh Dao cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nắm lấy tay bà, nhẹ nhàng nói: "Bà đừng nói vậy. Bà còn khỏe lắm, còn phải thấy Lục Trầm trưởng thành nữa mà."
Bà nội Lục Trầm siết nhẹ tay cô, đôi môi run run nở một nụ cười. Trong ánh mắt mờ đục của bà, Tinh Dao thấy lấp lánh một tia hy vọng — thứ đã vắng bóng từ lâu trong căn phòng bệnh trắng toát này.
"Cháu nói đúng… Bà còn phải thấy nó vào đại học, thấy nó có gia đình…" — Bà khẽ thở dài, nhưng lần này là một hơi thở nhẹ nhõm hơn. "Có cháu ở bên nó, bà yên tâm hơn nhiều."
Bà từ từ nhắm mắt, tay vẫn nắm lấy tay Tinh Dao, hơi thở dần đều đặn. Cô ngồi đó, lặng lẽ, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay già nua truyền sang.
Khoảng mười lăm phút sau, cánh cửa mở nhẹ. Lục Trầm bước vào, tóc còn hơi ẩm, trên người là chiếc áo sơ mi sạch sẽ. Cậu khựng lại khi thấy Tinh Dao ngồi bên giường, tay vẫn nắm tay bà. Một tia ấm áp thoáng qua đáy mắt cậu.
"Tớ về rồi đây." — Cậu khẽ nói, như sợ đánh thức bà.
BẠN ĐÃ CHỌN
Vẫn ngồi yên, thì thầm: "Cậu ngồi xuống đây một lát đi. Bà đang mơ đẹp lắm."
Lục Trầm nhìn cô một thoáng, rồi nhẹ nhàng kéo chiếc ghế nhựa đến ngồi bên cạnh. Cậu ngồi rất gần — đủ gần để Tinh Dao có thể ngửi thấy mùi xà phòng thoang thoảng trên áo cậu. Cả hai cùng nhìn bà nội đang ngủ, khuôn mặt bà giãn ra, bình yên lạ thường.
Một lúc lâu sau, Lục Trầm lên tiếng, giọng rất khẽ: "Tớ chưa bao giờ thấy bà ngủ ngon như vậy từ khi vào viện."
Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt có điều gì đó rất khó gọi tên — không chỉ là cảm kích, mà còn là một sự tin tưởng đang dần hình thành. Trong không gian tĩnh lặng của căn phòng bệnh, giữa tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đặn, hai người ngồi cạnh nhau như thể đã quen nhau từ rất lâu.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Cậu có muốn kể cho tớ nghe về bà không? Về những ngày trước kia ấy."
Lục Trầm im lặng một lúc, nhìn bà nội đang ngủ. Đôi mắt cậu thoáng xa xăm, như đang nhìn về một miền ký ức xa lắm. Rồi cậu khẽ nói, giọng trầm và chậm rãi:
"Hồi nhỏ, bà thường đưa tớ ra chợ. Bà bán bánh bao trước cổng trường tiểu học, tớ ngồi sau xe đạp, tay ôm khư khư cái rổ đựng tiền lẻ. Bà bảo: 'Trầm ơi, mai mốt con lớn, con nhớ đừng để ai cười vào mặt mình vì nghèo nhé.'"
Cậu ngừng lại, khóe môi hơi nhếch lên, nhưng không phải nụ cười. "Ngày đó tớ không hiểu. Chỉ thấy mỗi sáng bà dậy từ bốn giờ để nhào bột, tay bà nứt nẻ vì nước lạnh. Nhưng bà chưa bao giờ kêu vất vả."
Bà nội trên giường khẽ động đậy, miệng mấp máy như đang mơ. Lục Trầm đưa tay vuốt nhẹ lên trán bà.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


