Chương 6 / 26
Nơi mùa hè dừng lại
Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
"Bà là người tuyệt vời nhất mà tớ từng nghe kể. Cậu có thể kể thêm cho tớ nghe về những lần bà dạy cậu điều gì đó không?"
Lục Trầm nhìn cô, ánh mắt thoáng chút bất ngờ. Rồi cậu cúi đầu, khẽ cười — một nụ cười rất nhẹ, nhưng là lần đầu tiên Tinh Dao thấy cậu cười thật sự.
"Bà dạy tớ nhiều thứ lắm." — Giọng cậu ấm hơn. "Có lần tớ bị bạn trong xóm bắt nạt vì không có ba mẹ đưa đón. Tớ về khóc, bà không an ủi, chỉ nói: 'Con khóc thì mắt con đỏ, còn chúng nó vẫn cười. Muốn hết khóc thì phải đứng dậy làm điều gì đó.'"
Cậu ngước lên nhìn trần nhà trắng. "Hôm sau, bà dạy tớ cách gấp bánh bao. Bà bảo: 'Mai con mang mấy cái này lên lớp, cho chúng nó ăn thử. Ăn xong, chúng nó sẽ không còn cười con nữa đâu.' Và đúng thật — từ hôm đó, tụi nó không trêu tớ nữa. Chỉ hỏi: 'Mai mày mang bánh bao không?'"
Cả hai cùng cười khẽ. Bà nội trên giường như cảm nhận được không khí vui vẻ, khẽ mỉm cười trong giấc ngủ.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Tớ muốn học cách gấp bánh bao. Sau này bà khỏe, tớ với cậu cùng làm cho bà ăn nhé?"
Lục Trầm quay sang nhìn cô, ánh mắt thoáng chút ngỡ ngàng rồi tan dần thành một tia ấm áp hiếm hoi. Cậu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng trong cái gật đầu ấy có một lời hứa — nhẹ nhàng nhưng chân thành hơn bất kỳ lời nói nào.
Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Ánh đèn đường vàng vọt hắt vào ô cửa kính, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng dài. Bà nội vẫn ngủ say, hơi thở đều đặn.
Một lát sau, Tinh Dao nhẹ nhàng đứng dậy. Đã đến lúc phải về rồi. Lục Trầm cũng đứng lên, đưa cô ra hành lang. Trước khi cô kịp bước đi, cận khẽ nói:
"Mai… tớ đợi cậu."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Ừm. Cậu nghỉ ngơi đi. Có chuyện gì thì nhắn tớ."
Lục Trầm gật đầu, đứng đó nhìn theo bóng cô khuất dần sau cánh cửa bệnh viện. Cậu đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc còn ẩm, rồi quay vào phòng bệnh.
Tinh Dao bước ra đường, gió đêm se lạnh ùa vào mặt. Cô kéo nhẹ cổ áo, lòng nhẹ nhõm hơn hẳn. Trên đường về, cô nghĩ đến nụ cười hiếm hoi của Lục Trầm lúc nãy, đến câu chuyện về bánh bao, đến lời hẹn "mai tớ đợi cậu".
Sáng hôm sau là thứ Bảy. Tinh Dao thức dậy từ sớm, chuẩn bị một hộp bột mì đã nhào sẵn và ít nhân thịt heo. Cô đến bệnh viện từ lúc tám giờ. Khi đẩy cửa phòng, cô thấy Lục Trầm đang ngồi đọc sách bên giường bà. Bà nội đã tỉnh, đang ngồi dậy, tựa vào gối, trông khỏe hơn hẳn hôm qua.
Thấy cô, bà cười tươi: "Cháu gái ngoan đến rồi! Trầm kể bà nghe cháu muốn học gấp bánh bao phải không? Lại đây, bà chỉ cho."
BẠN ĐÃ CHỌN
Đặt hộp bột xuống bàn, đến bên giường hỏi thăm trước: "Bà thấy trong người thế nào ạ? Hôm nay bà khỏe quá, cháu mừng quá!"
Bà nội Lục Trầm cười hiền hậu, nắm lấy tay cô kéo lại gần. "Bà khỏe lắm! Sáng nay bà còn ăn hai bát cháo đấy. Thấy cháu đến, bà càng khỏe thêm." Bà liếc sang Lục Trầm đang đứng bên cạnh, khẽ trêu: "Thằng Trầm sáng nay dậy từ sáu giờ, quét dọn phòng sạch sẽ, còn hỏi bà 'bà ơi, cháu Tinh Dao thích ăn bánh bao nhân gì ạ?'"
Lục Trầm đỏ mặt, quay đi giả vờ sắp xếp mấy tờ giấy trên bàn. Nhưng tai cậu đã đỏ ửng lên.
Bà nhìn hai đứa, ánh mắt trìu mến: "Thôi, hai đứa ra bàn kia làm bánh đi. Bà ngồi đây nhìn cũng vui."
BẠN ĐÃ CHỌN
Mở hộp bột ra, bỗng ngập ngừng: "Thực ra... tớ chưa bao giờ làm bánh bao cả. Cậu đừng cười tớ nhé."
Lục Trầm nhìn cô, khóe môi hơi nhếch lên — một nụ cười hiếm hoi nhưng rất thật. Cậu kéo ghế ngồi xuống đối diện, xắn tay áo lên.
"Không sao. Tớ cũng từng không biết làm gì cả. Bà dạy tớ từng chút một." — Cậu lấy một ít bột ra tay, bắt đầu nhào. "Đầu tiên, phải nhào bột cho đều. Nhẹ thôi, đừng mạnh tay quá."
Bà nội ngồi trên giường nhìn hai đứa, mỉm cười mãn nguyện. Ánh nắng sớm xuyên qua ô cửa kính, chiếu lên mái tóc đen của Lục Trầm và bàn tay cậu đang thoăn thoắt nhào bột.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


