Chương 7 / 26

Nơi mùa hè dừng lại

Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Ôn Tinh Dao
Chỉ số ở chương 7
Hạnh Phúc85/100
Sức Hút85/100
Danh Tiếng82/100

Mục tiêu

Sống tự do, không ràng buộc

Quan hệ

Lục Mẫn
thù địch
Lục Trầm
thân thiết
Thầy Trương
quen biết
Bà nội Lục Trầm
thương mến

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 31

BẠN ĐÃ CHỌN

Bắt chước động tác của cậu, nhưng tay vụng về làm bột dính đầy ngón, cười ngượng: "Chắc tớ cần học nhiều quá!"

Lục Trầm nhìn đôi tay lấm bột của Tinh Dao, khẽ cười — lần này là một nụ cười thật sự, không còn gượng gạo. Cậu lấy một ít bột khô rắc lên tay cô, rồi nhẹ nhàng hướng dẫn:

"Đừng lo, ai cũng bị dính lần đầu thôi. Cậu phải rắc thêm bột áo vào lòng bàn tay trước khi nặn." — Giọng cậu kiên nhẫn hơn bất kỳ giờ học nào trên lớp. "Để tớ làm mẫu cho cậu xem."

Cậu nhanh tay nặn một chiếc bánh bao tròn trịa, các nếp gấp đều tăm tắp, rồi đặt lên lòng bàn tay đưa cho cô xem. Bà nội trên giường cười khà khà: "Thằng Trầm từ nhỏ đã khéo tay hơn con gái rồi. Hồi nó bảy tuổi đã biết nặn bánh bao cho bà bán."

Hạnh Phúc +1
Lượt 32

BẠN ĐÃ CHỌN

Cầm chiếc bánh bao của cậu lên ngắm nghía, rồi trêu: "Cậu làm đẹp thế này, sau này mở tiệm nhất định tớ sẽ là khách hàng trung thành."

Lục Trầm hơi ngẩn ra trước lời trêu của cô, rồi cậu cúi đầu, khẽ cười — một nụ cười nhẹ nhưng đã không còn ngại ngùng như trước. Cậu lấy thêm một miếng bột, bắt đầu nặn chiếc thứ hai.

"Khách hàng trung thành thì phải đến mỗi ngày đấy. Tớ không bán sỉ đâu." — Giọng cậu pha chút hài hước hiếm hoi, khiến bà nội trên giường bật cười khanh khách.

Bà nội vẫy tay gọi Tinh Dao: "Cháu lại đây bà chỉ cho một mẹo nhỏ. Hồi xưa bà dạy thằng Trầm, nó làm được thì cháu cũng làm được."

Tinh Dao bước đến gần giường, bà cầm tay cô, hướng dẫn từng nếp gấp. Lục Trầm đứng bên cạnh, nhìn hai người — bà và cô — lòng bỗng thấy ấm lạ thường.

Hạnh Phúc +1
Lượt 33

BẠN ĐÃ CHỌN

Chăm chú học theo bà, rồi quay sang nói với Lục Trầm: "Xem này, tớ cũng làm được rồi nhé!" — Khoe thành quả với niềm vui trẻ con.

Tinh Dao giơ lên một chiếc bánh bao hơi méo mó, nếp gấp không đều, một bên phình to hơn bên kia — nhưng ánh mắt cô lấp lánh niềm vui như một đứa trẻ vừa làm được điều mới. Lục Trầm nhìn chiếc bánh, rồi nhìn cô, khóe môi không kìm được mà cong lên.

"Cũng... tạm được." — Cậu nói, nhưng giọng có pha chút trêu chọc. "Nhưng mà này, phần nhân hơi lệch rồi, khi hấp dễ bị vỡ đấy."

Bà nội cười khà: "Thằng Trầm khó tính quá! Lần đầu làm được vậy là giỏi lắm rồi. Đưa bà xem nào."

Tinh Dao đưa chiếc bánh cho bà, bà nâng niu ngắm nghía rồi khen: "Có nếp gấp, có tình cảm trong đó, thế là ngon rồi."

Lục Trầm lấy chiếc bánh của Tinh Dao đặt lên khay cùng với mấy chiếc bánh của mình, rồi mang ra góc phòng nơi có nồi hấp nhỏ. Hơi nước bắt đầu bốc lên, mang theo mùi thơm ngọt ngào của bột mì và thịt.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Lượt 34

BẠN ĐÃ CHỌN

"Chừng nào thì chín vậy? Tớ nôn nóng muốn ăn thử thành quả của mình quá!"

Lục Trầm nhìn nồi hấp, rồi quay sang cô, khóe môi hơi nhếch: "Khoảng mười lăm phút nữa. Nhưng mà bánh của cậu hơi méo, có thể phải lâu hơn một chút." — Giọng cậu pha chút trêu chọc nhẹ nhàng.

Bà nội ngồi trên giường cười hiền: "Đừng nghe nó, cháu ạ. Chừng mười phút là thơm rồi. Hồi nhỏ thằng Trầm cũng sốt ruột y hệt cháu, cứ đứng canh nồi không rời mắt."

Lục Trầm quay mặt đi, nhưng Tinh Dao kịp thấy vành tai cậu lại đỏ lên. Hơi nước từ nồi hấp bốc lên thơm lừng, căn phòng bệnh tràn ngập một mùi hương ấm áp, thân thuộc — mùi của những ngày thường giản dị mà ấm áp lạ thường.

Hạnh Phúc +1
Lượt 35

BẠN ĐÃ CHỌN

Im lặng một lát, rồi nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn cậu. Cảm ơn vì hôm nay. Tớ không nghĩ một ngày bình thường lại có thể vui đến thế."

Lục Trầm nghe câu nói của cô, tay cậu khựng lại trên nắp nồi hấp. Một lúc lâu sau, cậu mới khẽ đáp, giọng trầm nhưng ấm: "Tớ mới là người phải cảm ơn cậu."

Cậu ngước lên nhìn cô, ánh mắt không còn lảng tránh như những ngày đầu. "Đã lâu lắm rồi… căn phòng này mới có tiếng cười."

Bà nội trên giường khẽ lau khóe mắt, quay mặt vào tường giả vờ ngủ, nhưng hai người trẻ đều biết bà đang xúc động. Hơi nước từ nồi hấp vẫn nghi ngút, mùi bánh bao thơm lừng lan tỏa khắp căn phòng nhỏ.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.