Chương 8 / 26
Nơi mùa hè dừng lại
Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
"Vậy sau này tớ sẽ đến thường xuyên hơn, để căn phòng này lúc nào cũng có tiếng cười." — Mỉm cười, ánh mắt dịu dàng.
Lục Trầm nhìn cô, ánh mắt có điều gì đó rất khó gọi tên — như thể cậu đang cố ghi nhớ từng đường nét trên khuôn mặt cô vào lúc này. Cậu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong cái gật đầu ấy có cả một bầu trời tin tưởng.
Bà nội trên giường khẽ ho một tiếng, phá vỡ khoảnh khắc lắng đọng. "Thôi hai đứa, bánh chín rồi kìa! Để bà xem tay nghề của các cháu thế nào nào."
Lục Trầm quay lại mở nắp nồi, hơi nóng bốc lên thơm lừng. Những chiếc bánh bao trắng tinh, căng mọng xếp đều trên khay. Cậu gắp một chiếc — chính là chiếc hơi méo của Tinh Dao — đặt ra đĩa, đưa cho cô. "Của cậu đây. Thử đi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Bẻ đôi chiếc bánh, đưa một nửa cho Lục Trầm: "Mình cùng ăn nhé. Cảm ơn cậu vì đã dạy tớ hôm nay."
Lục Trầm hơi sững người nhìn nửa chiếc bánh bao được đưa ra. Một thoáng do dự, rồi cậu nhận lấy, khẽ cúi đầu. Cả hai cùng cắn một miếng. Bột bánh mềm, nhân thịt đậm đà, vị ngọt nhẹ của thịt heo hòa quyện với chút hành khô thơm lừng.
Bà nội nhìn hai đứa, mắt cười hiền hậu. "Ngon lắm. Có tình cảm ở trong đấy nên mới ngon như vậy."
Lục Trầm ăn hết nửa chiếc bánh, rồi đặt thìa xuống, ngước lên nhìn cô. "Cảm ơn cậu." — Hai tiếng ngắn ngủi, nhưng chứa đựng nhiều hơn những gì cậu có thể nói thành lời.
Bên ngoài, nắng đã lên cao, xuyên qua tán cây bàng trước cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những mảng sáng lung linh. Một ngày mới bắt đầu, và có điều gì đó đang thay đổi trong cả hai — nhẹ nhàng nhưng chắc chắn như hơi ấm của nắng sớm.
BẠN ĐÃ CHỌN
"À, tớ có mang theo vở Toán của cậu. Có mấy bài tớ chưa hiểu, cậu chỉ tớ được không?"
Lục Trầm nhìn cô, khẽ gật đầu. Cậu đứng dậy, lấy từ ngăn bàn một cuốn vở nháp và cây bút bi cũ. "Được thôi. Nhưng mà ở đây hơi ồn, hay ra bàn ngoài hành lang?"
Cậu nói với giọng tự nhiên hơn mọi khi, như thể việc hai người ngồi học cùng nhau đã trở thành điều quen thuộc. Bà nội trên giường khẽ xua tay: "Đi đi, để bà ngủ một giấc. Hai đứa học bài đi."
Hai người ra hành lang, ngồi ở chiếc bàn nhựa cạnh cửa sổ. Tinh Dao mở vở Toán của Lục Trầm ra — vẫn còn tờ giấy nhỏ ở trang 37, nhưng cô không mở ra kiểm tra, chỉ lật đến bài cô cần hỏi. Lục Trầm nghiêng người sang, bắt đầu giảng giải, giọng chậm rãi và kiên nhẫn.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Chỗ này tớ hiểu rồi!" — Cô chỉ vào một công thức, rồi ngước lên nhìn cậu, mỉm cười. "Cậu giảng dễ hiểu hơn thầy giáo nhiều."
Lục Trầm hơi ngẩn ra trước lời khen, rồi cậu cúi xuống, tay xoay xoay cây bút. "Tại vì… thầy giảng cho cả lớp, còn tớ chỉ giảng cho một người thôi." — Giọng cậu nhẹ đến mức suýt lẫn vào tiếng gió ngoài hành lang.
Tinh Dao mỉm cười, không nói gì thêm. Cô cúi xuống nhìn lại công thức, nhưng trong lòng có một cảm giác ấm áp khó tả. Bên cạnh cô, Lục Trầm cũng im lặng, nhưng cậu không còn ngồi xa như trước nữa — khoảng cách giữa hai người đã ngắn lại, chỉ còn một gang tay.
Một lát sau, bà nội gọi từ trong phòng: "Trầm ơi, con vào đỡ bà xuống giường một lát." Lục Trầm đứng dậy, nhìn Tinh Dao: "Tớ vào với bà một chút. Cậu ngồi đây đợi tớ nhé?"
BẠN ĐÃ CHỌN
"Ừm, tớ ngồi đây ôn bài. Có gì cần thì cậu gọi tớ."
Lục Trầm gật đầu rồi quay vào phòng. Tinh Dao ngồi lại một mình trên hành lang, ánh nắng xế chiều vẽ lên trang vở những vệt sáng vàng nhạt. Cô cúi xuống nhìn lại công thức Lục Trầm vừa giảng, nhưng tâm trí lại bay đi đâu đó xa lắm.
Bỗng cô nghe thấy tiếng bước chân từ cuối hành lang. Một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị, tay xách một túi trái cây, đang nhìn vào các số phòng. Bà ta dừng lại trước cửa phòng bà nội Lục Trầm, ngập ngừng một chút rồi đẩy cửa bước vào.
Qua khe cửa chưa khép hết, Tinh Dao thấy Lục Trầm đứng sững lại khi nhìn thấy người phụ nữ ấy. Bà nội trên giường cũng bất ngờ, giọng run run: "Mẫn... con về đấy à?"
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


