Chương 9 / 26
Nơi mùa hè dừng lại
Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Tinh Dao khựng lại, bàn tay đang đặt trên tay nắm cửa cũng vô thức siết chặt. Không khí bên trong căn phòng bỗng trở nên kỳ lạ. Cô không biết người phụ nữ kia là ai, nhưng nhìn phản ứng của Lục Trầm, rõ ràng giữa họ có một câu chuyện mà cô chưa từng biết. Tinh Dao không bước vào ngay. Cô đứng nép sang một bên, định đợi Lục Trầm giải quyết xong rồi mới lên tiếng. Người phụ nữ đặt túi trái cây lên bàn, ánh mắt lướt qua Lục Trầm, sau đó dừng lại trên người Tinh Dao.
Tinh Dao khựng lại, bàn tay đang đặt trên tay nắm cửa cũng vô thức siết chặt. Không khí bên trong căn phòng bỗng trở nên kỳ lạ. Cô không biết người phụ nữ kia là ai, nhưng nhìn phản ứng của Lục Trầm, rõ ràng giữa họ có một câu chuyện mà cô chưa từng biết. Tinh Dao không bước vào ngay. Cô đứng nép sang một bên, định đợi Lục Trầm giải quyết xong rồi mới lên tiếng. Người phụ nữ đặt túi trái cây lên bàn, ánh mắt lướt qua Lục Trầm, sau đó dừng lại trên người Tinh Dao.
"Cháu là bạn của thằng Trầm?" — Bà ta hỏi, giọng pha chút tò mò nhưng không hề thân thiện.
BẠN ĐÃ CHỌN
Bước vào phòng, lịch sự cúi đầu: "Dạ, cháu là bạn cùng lớp của bạn Lục Trầm. Rất vui được gặp cô."
Người phụ nữ trung niên — Tinh Dao đã biết đó là Lục Mẫn — nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt đánh giá nhưng không có ác ý rõ ràng. Bà ta khẽ gật đầu, rồi quay sang Lục Trầm:
"Bà nội con đỡ hơn chưa?"
Lục Trầm đứng im, hai tay siết chặt. Một lúc sau, cậu mới trả lời, giọng khô khốc: "Đỡ rồi. Cô có việc gì không?"
Bà nội trên giường nhìn hai người, thở dài: "Mẫn, ngồi xuống đi. Lâu lắm mới gặp, đừng đứng như người xa lạ."
Lục Mẫn do dự, rồi kéo ghế ngồi xuống. Bà ta lấy từ trong túi ra một phong bì — giống hệt phong bì hôm trước — đặt lên bàn. "Tôi đến để đưa cái này. Tiền thuốc men cho bà."
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn sang Lục Trầm, khẽ hỏi: "Cậu có muốn tớ ra ngoài một lát để cô cháu nói chuyện không?"
Lục Trầm nhìn cô, ánh mắt thoáng qua một tia do dự. Rồi cậu lắc đầu nhẹ: "Không cần đâu. Cậu cứ ở lại."
Lục Mẫn nhìn hai đứa, khẽ nhướng mày nhưng không nói gì. Bà ta đẩy phong bì về phía giường bà nội. "Bà cầm lấy đi. Tôi không muốn mang tiếng là con cháu bất hiếu."
Bà nội thở dài, đưa tay run run cầm lấy phong bì, nhưng không mở ra. Bà chỉ nhìn Lục Mẫn, giọng buồn bã: "Mẫn à, bao nhiêu năm rồi con mới về. Cứ về là đưa tiền, rồi lại đi. Con không muốn ngồi lại nói chuyện với mẹ một lát sao?"
Căn phòng chìm vào im lặng. Lục Mẫn cắn môi, mắt nhìn xuống nền gạch hoa.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhẹ nhàng lên tiếng: "Cô ơi, cháu có thể pha trà mời cô được không ạ?" — Tạo không khí dễ chịu hơn.
Lục Mẫn quay sang nhìn Tinh Dao, ánh mắt hơi bất ngờ trước sự chủ động của cô gái trẻ. Bà ta im lặng một lát, rồi khẽ gật đầu: "Ừm... pha một ấm đi. Cảm ơn cháu."
Tinh Dao nhẹ nhàng ra góc phòng, nơi có ấm đun nước và mấy gói trà lọc. Cô vừa pha trà vừa lắng nghe cuộc trò chuyện phía sau. Bà nội nắm lấy tay Lục Mẫn, giọng run run: "Mẫn à, mẹ già rồi. Không biết còn sống được bao lâu. Con đừng chỉ đến đưa tiền rồi đi. Ngồi lại với mẹ một lát, được không?"
Lục Mẫn cúi đầu, đôi vai khẽ run lên. Lục Trầm đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, không nói một lời.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đặt ấm trà lên bàn, rồi đến đứng cạnh Lục Trầm bên cửa sổ, khẽ nói: "Cậu ổn chứ? Có muốn ra ngoài hít chút không khí không?"
Lục Trầm quay sang nhìn cô, ánh mắt thoáng chút dao động. Cậu liếc nhìn về phía bà nội và Lục Mẫn đang ngồi bên giường, rồi khẽ gật đầu. Hai người lặng lẽ bước ra hành lang.
Cánh cửa khép lại sau lưng, không gian ngoài hành lang thoáng đãng hơn. Lục Trầm dựa vào lan can, hít một hơi sâu. Một lúc lâu sau, cậu mới lên tiếng, giọng trầm:
"Đó là cô ruột tớ. Em gái của ba tớ. Bà ấy đã bỏ đi từ khi tớ còn nhỏ, sau khi ba mẹ ly hôn. Tớ không biết tại sao hôm nay bà ấy lại quay về."
Cậu cúi đầu, tay siết nhẹ lan can.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


