Chương 10 / 26
Nơi mùa hè dừng lại
Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
"Có lẽ bà ấy nhớ bà. Dù thế nào đi nữa, người già vẫn luôn mong con cháu quay về. Cậu đừng nghĩ nhiều quá."
Lục Trầm im lặng một hồi lâu, nhìn ra khoảng sân bệnh viện phía xa. Những tán cây bàng đang dần trút lá, báo hiệu một mùa đông sắp về. Cuối cùng cậu khẽ nói:
"Tớ không biết nữa. Có những chuyện... không dễ nói."
Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt có chút mệt mỏi nhưng cũng dịu đi phần nào. "Cảm ơn cậu vì đã ở đây. Cậu về trước đi, muộn rồi. Tớ vào với bà đây."
Tinh Dao gật đầu, nhưng trước khi quay đi, cô nắm nhẹ tay áo cậu: "Tớ sẽ đến vào sáng mai. Có chuyện gì thì nhắn tớ, đừng giữ trong lòng."
Lục Trầm nhìn bàn tay cô trên tay áo mình, khẽ gật đầu. Rồi cậu quay vào phòng, để lại Tinh Dao đứng một mình trên hành lang dài, dưới ánh đèn đường vàng vọt vừa bật sáng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lấy điện thoại ra, nhắn cho Lục Trầm một tin: "Tớ về đến nhà rồi. Nhớ ăn tối nhé."
Tinh Dao lấy điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Tin nhắn được gửi đi, cô cất điện thoại vào túi rồi bước ra cổng bệnh viện. Gió đêm se lạnh ùa vào mặt, mang theo mùi lá khô và hơi ẩm của sương sắp xuống.
Trên xe buýt về nhà, cô nhìn ra cửa sổ, dòng người và ánh đèn thành phố lướt qua. Trong lòng cô có một cảm giác lạ — vừa ấm áp, vừa bồn chồn. Cô nhìn điện thoại, chờ đợi một hồi âm.
Khi vừa về đến cửa nhà, điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ Lục Trầm: "Ừm. Cậu cũng ăn tối nhé."
Chỉ vỏn vẹn vài chữ, nhưng Tinh Dao thấy lòng nhẹ nhõm hơn hẳn.
Sáng hôm sau là Chủ Nhật. Tinh Dao thức dậy từ sớm, nấu một nồi cháo gà, cho vào hộp giữ nhiệt rồi đạp xe đến bệnh viện. Khi đẩy cửa phòng bệnh, cô thấy Lục Trầm đang ngồi bên giường, tay cầm một cuốn sách. Bà nội đã tỉnh, đang ngồi tựa vào gối. Trên bàn vẫn còn phong bì của Lục Mẫn, nhưng dường như chưa ai động đến.
Thấy cô, bà nội cười tươi: "Cháu ngoan đến sớm thế! Lại mang cháo cho bà à?"
BẠN ĐÃ CHỌN
"Cháu chào bà, chào cậu. Hôm nay bà khỏe hơn hôm qua nhiều rồi ạ!" — Đặt hộp cháo lên bàn, quan sát sắc mặt bà.
Bà nội cười hiền, vỗ vỗ lên tay cô: "Nhờ có cháu mà bà thấy khỏe hơn hẳn. Hôm qua ăn bánh bao xong, bà ngủ một giấc ngon lành đến sáng."
Lục Trầm ngồi bên cạnh, khẽ đóng cuốn sách lại. Cậu nhìn Tinh Dao, rồi nhìn hộp cháo trên bàn, khóe môi hơi cong lên một đường rất nhẹ — đủ để cô nhận ra đó là một nụ cười.
"Cháo gà đúng không? Thơm quá." — Giọng cậu nhẹ hơn mọi khi, như thể đã quen với sự hiện diện của cô.
Bà nội nhìn hai đứa, ánh mắt trìu mến, rồi khẽ thở dài: "Giá mà ngày nào cũng được như hôm nay thì tốt biết mấy."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Vậy ngày nào cháu cũng mang cháo lên cho bà nhé! Chỉ sợ bà chê cháu nấu không ngon thôi." — Vừa nói vừa mở nắp hộp cháo, mùi thơm lan tỏa khắp phòng.
Bà nội cười hiền hậu, nhìn Tinh Dao với ánh mắt trìu mến: "Cháu nấu ngon lắm, bà già rồi nhưng vẫn còn tinh tế lắm đấy. Chỉ nhìn màu cháo thôi là biết ngay có tâm huyết hay không."
Lục Trầm đứng dậy, lấy từ ngăn tủ ra một cái bát nhỏ và thìa, đặt lên bàn. Cậu nhìn Tinh Dao, thoáng ngập ngừng rồi nói: "Để tớ múc cháo cho bà."
Giọng cậu vẫn trầm, nhưng có một sự dịu dàng khó tả khi cậu cầm thìa múc từng muỗng cháo vào bát. Hành động nhỏ ấy khiến Tinh Dao bỗng thấy lòng ấm lạ thường.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Cảm ơn cậu. Nhưng mà... cậu ăn sáng chưa? Hay để tớ múc cho cậu một bát nữa nhé?"
Lục Trầm hơi khựng lại trước câu hỏi của cô. Cậu nhìn bát cháo trên tay, rồi ngước lên, khẽ lắc đầu: "Tớ ăn sáng rồi. Cậu cứ để phần bà đi."
Nhưng bà nội ngồi trên giường, tinh mắt nhìn ra ngay: "Nó nói dối đấy. Sáng nay nó chỉ uống cốc nước lọc rồi ngồi đọc sách từ năm giờ sáng. Cháo nhiều thế này, bà ăn không hết đâu. Hai đứa ngồi xuống ăn cùng bà đi."
Lục Trầm định phản đối, nhưng bà đã vỗ vỗ vào giường: "Ngồi xuống. Bà bảo sao nghe vậy."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


