Chương 11 / 26
Nơi mùa hè dừng lại
Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Kéo ghế ngồi xuống, múc thêm hai bát cháo: "Vậy mình cùng ăn sáng nhé. Bà nói đúng, ăn một mình chán lắm."
Lục Trầm nhìn bát cháo nóng hổi được đặt trước mặt, hơi ngập ngừng rồi cũng kéo ghế ngồi xuống. Cậu cầm thìa lên, khẽ thổi cho nguội bớt, rồi đưa lên miệng. Một tia ấm áp thoáng qua ánh mắt.
"Cháo ngon." — Cậu nói, giọng vẫn ngắn gọn nhưng đủ để Tinh Dao thấy vui.
Bà nội nhìn hai đứa, cười mãn nguyện. Ba người ngồi ăn sáng trong căn phòng bệnh đơn sơ, ánh nắng sớm xuyên qua ô cửa kính, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng nhạt. Không khí ấm áp đến lạ thường.
Khi cả ba đã ăn xong, Tinh Dao thu dọn bát đũa. Lục Trầm đứng dậy, định giúp cô nhưng bà nội đã giữ tay cậu lại: "Để nó làm. Con ngồi đây, bà có chuyện muốn nói."
BẠN ĐÃ CHỌN
Vừa rửa bát trong góc rửa, vừa lắng nghe câu chuyện từ xa, để không làm phiền cuộc trò chuyện của bà và cháu.
Tiếng nước chảy róc rách từ vòi rửa trong góc phòng. Tinh Dao vừa rửa bát vừa lắng nghe, không làm phiền không gian riêng của bà cháu Lục Trầm.
Bà nội nắm lấy tay Lục Trầm, giọng trầm buồn: "Trầm à, cô Mẫn có nói chuyện với bà hôm qua. Cô ấy... có ý định đón bà về ở cùng. Bà biết con không thích, nhưng cô ấy đã già rồi, cũng muốn chuộc lỗi."
Lục Trầm im lặng, tay cậu siết nhẹ mép chăn. Một lúc sau, cậu mới cất giọng khô khốc: "Cô ấy bỏ đi mười mấy năm. Giờ quay lại nói muốn đón bà?"
Bà nội thở dài: "Đời người có mấy khi... bà chỉ mong con đừng ôm hận quá lâu."
BẠN ĐÃ CHỌN
Lục Trầm cúi mắt, không đáp. Tinh Dao lặng lẽ đứng đó. Cô không biết giữa Lục Trầm và Lục Mẫn từng xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn vẻ mặt lạnh lùng ấy, cô biết những lời của bà nội đã chạm vào nơi anh không muốn nhắc đến nhất.
Tinh Dao lặng lẽ đặt chiếc bát cuối cùng lên kệ, lau tay vào khăn rồi quay lại. Cô không đến ngồi cạnh Lục Trầm ngay, mà kéo ghế ngồi xuống bên giường bà nội, nhẹ nhàng rót thêm một cốc nước ấm cho bà.
Bà nội nhìn cô, rồi nhìn Lục Trầm đang cúi gằm mặt, thở dài một hồi. Không gian lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Bà ơi, cháu thấy hôm nay ngoài trời đẹp lắm. Hay lát nữa cháu với bạn Lục Trầm đẩy xe lăn cho bà ra hành lang hóng gió một lát?" — Đánh trống lảng, xoa dịu bầu không khí.
Bà nội thoáng ngạc nhiên, rồi nở nụ cười hiền: "Ừ nhỉ, lâu lắm rồi bà không ra ngoài ngắm trời. Cháu Tinh Dao nói đúng, hôm nay trời đẹp thật."
Lục Trầm ngước lên nhìn Tinh Dao, ánh mắt thoáng qua một tia biết ơn. Cậu đứng dậy, lấy chiếc xe lăn gấp gọn trong góc phòng ra, trải nệm ngồi rồi quay sang bà: "Để cháu đỡ bà lên ạ."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Bà ơi, bà muốn ra chỗ có cây bàng hay chỗ có ghế đá để ngồi ngắm hoa ạ? Cháu thấy góc vườn bệnh viện có mấy khóm cúc đang nở đẹp lắm." — Chủ động gợi ý, tạo không khí vui vẻ.
Bà nội cười tươi, ánh mắt ánh lên niềm vui trẻ thơ: "Cúc đang nở ư? Thích quá! Hồi còn trẻ bà cũng trồng một vườn cúc trước nhà. Đi nào, ra ngắm hoa với bà."
Lục Trầm nhẹ nhàng đẩy xe lăn, Tinh Dao xách túi đồ đi bên cạnh. Ra đến góc vườn, những khóm cúc vàng, cúc trắng đang nở rộ dưới nắng sớm, cánh hoa còn đọng sương long lanh. Bà nội hít một hơi thật sâu, mỉm cười mãn nguyện.
"Đẹp quá... Cảm ơn hai đứa."
Lục Trầm đứng sau xe lăn, nhìn bà rồi nhìn Tinh Dao. Trong ánh mắt cậu có điều gì đó rất khẽ, rất nhẹ, như một tia nắng vừa lọt qua kẽ lá.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


