Chương 12 / 26
Nơi mùa hè dừng lại
Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
"Bà thích cúc vàng hay cúc trắng ạ? Để cháu hái một bông nhỏ cài lên áo cho bà." — Nhẹ nhàng, tình cảm.
Bà nội nhìn những khóm cúc, mắt ánh lên nét hoài niệm: "Cúc trắng đi cháu. Hồi con gái, bà thường cài một bông cúc trắng lên mái tóc. Già rồi, tóc bạc hết rồi, nhưng vẫn muốn được làm duyên một lần."
Tinh Dao nhẹ nhàng chọn một bông cúc trắng vừa nở, cẩn thận ngắt lấy rồi cài lên mái tóc bạc của bà. Bà nội đưa tay sờ nhẹ lên bông hoa, cười hiền hậu.
Lục Trầm đứng lặng nhìn cảnh tượng ấy — bà nội với bông cúc trắng trên tóc, và Tinh Dao đang cúi xuống chỉnh lại cánh hoa cho ngay ngắn. Trong lòng cậu có một cảm xúc khó tả, vừa ấm áp vừa nghẹn ngào.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngồi xuống băng ghế đá cạnh xe lăn, nhìn những khóm cúc rồi khẽ nói: "Cháu cũng mong sau này già đi, vẫn được như bà — có người thương bên cạnh, có hoa đẹp để ngắm."
Bà nội nghe câu nói của Tinh Dao, tay khẽ vuốt nhẹ cánh hoa cúc trắng trên tóc, mắt xa xăm: "Cháu ngoan, người có tấm lòng như cháu thì nhất định sẽ được hạnh phúc. Bà già rồi, chỉ mong nhìn thấy thằng Trầm có được một người như cháu bên cạnh..."
Lục Trầm khẽ ho, quay mặt đi, nhưng Tinh Dao kịp thấy vành tai cậu lại đỏ lên dưới nắng sớm. Cậu lúng túng đẩy nhẹ xe lăn: "Bà à, nắng lên cao rồi, hay mình vào phòng kẻo bà mệt."
Bà nội cười khúc khích: "Ừ ừ, về thôi. Để cho hai đứa còn thì giờ học bài."
BẠN ĐÃ CHỌN
Lục Trầm không đáp, chỉ đẩy xe lăn đi nhanh hơn một chút. Tinh Dao vội bước theo bên cạnh, không nhịn được mà liếc cậu. “Anh ngại à?”
Lục Trầm càng đẩy xe nhanh hơn, nhưng vành tai đỏ ửng đã tố cáo tất cả. Bà nội ngồi trên xe lăn cười khúc khích, không nói gì nhưng ánh mắt đầy ẩn ý.
Khi vào đến phòng bệnh, Lục Trầm đỡ bà lên giường, xoay lưng về phía Tinh Dao, giả vờ sắp xếp lại chăn gối. Một lúc sau, cậu mới lên tiếng, giọng hơi khàn: "Ai ngại... Tại nắng nó làm mặt nóng thôi."
Bà nội bật cười thành tiếng, còn Tinh Dao phải cắn môi để không cười theo.
BẠN ĐÃ CHỌN
Bước đến gần Lục Trầm, khẽ nói nhỏ: "Đỏ tai thế kia mà bảo tại nắng. Ừ, tớ tin cậu." — Giọng đầy ẩn ý, rồi quay đi như không có chuyện gì.
Lục Trầm đứng im như trời trồng, tay còn đang cầm dở góc chăn. Cậu không quay lại, nhưng Tinh Dao có thể thấy rõ vành tai cậu đỏ đến tận mang tai. Một lúc sau, cậu mới lẩm bẩm, giọng như nói với cái chăn hơn là với cô: "...Cậu cứ đùa suốt."
Bà nội trên giường xem kịch vui, ho nhẹ một tiếng: "Trầm à, con pha ấm trà đi. Để bà nói chuyện với bạn con một lát."
Lục Trầm như được giải thoát, vội vàng quay đi pha trà. Bà nội vẫy Tinh Dao lại gần, nắm lấy tay cô, giọng trầm ấm: "Cháu Tinh Dao này, bà có chuyện muốn nhờ cháu..."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Bà cứ dặn dò ạ. Cháu sẽ cố gắng làm theo lời bà." — Nghiêm túc, trân trọng nắm tay bà.
Bà nội nhìn Tinh Dao, ánh mắt vừa trìu mến vừa có chút lo lắng. Bà siết nhẹ tay cô, giọng trầm xuống:
"Bà biết thân bà không còn được bao lâu nữa... Bà chỉ lo cho thằng Trầm. Nó ít bạn, ít người thân, lại hay giữ mọi chuyện trong lòng. Từ ngày có cháu, bà thấy nó cười nhiều hơn, nói nhiều hơn."
Bà ngừng lại, nhìn sang Lục Trầm đang loay hoay pha trà ở góc phòng, rồi quay lại nhìn Tinh Dao:
"Bà muốn nhờ cháu... nếu sau này bà có mệnh hệ nào, hãy ở bên cạnh nó, nhắc nó ăn uống đúng bữa, đừng để nó một mình. Được không cháu?"
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


