Chương 13 / 26
Nơi mùa hè dừng lại
Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Cười nhẹ, nhưng giọng nghẹn lại: "Bà nói gì mà xa vậy ạ. Bà còn phải sống thật lâu, để còn thấy chúng cháu trưởng thành, thấy bạn Lục Trầm thành công nữa chứ."
Bà nội nhìn Tinh Dao, ánh mắt thoáng qua một tia xúc động. Bà khẽ vuốt tay cô, không nói gì thêm, chỉ thở dài nhẹ như một làn khói mỏng.
Lục Trầm bưng ấm trà ra, đặt lên bàn. Cậu nhìn hai người, thoáng ngập ngừng rồi hỏi: "Bà nói gì với cậu thế?"
Bà nội cười xòa: "Bà hỏi nó có muốn làm dâu bà không đấy."
Lục Trầm suýt làm rơi ấm trà. Mặt cậu đỏ bừng: "Bà!"
Tinh Dao cũng bất ngờ, không biết nên cười hay nên ngượng, đành cúi xuống nhìn tách trà trước mặt.
BẠN ĐÃ CHỌN
Không khí trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh. Một lát sau, bà nội đứng dậy. “Bà hơi mệt, vào trong nghỉ một chút. Hai đứa cứ ngồi đây nói chuyện.”
Bà nội chậm rãi bước vào phòng trong, khép nhẹ cánh cửa gỗ lại. Gian phòng ngoài chỉ còn lại Tinh Dao và Lục Trầm, cùng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường. Lục Trầm vẫn đứng yên bên bàn trà, tay cầm ấm nhưng chưa rót. Cậu không nhìn cô, nhưng cũng không bỏ đi.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Cậu ngồi xuống đi, đứng thế làm tớ cũng thấy căng thẳng theo." — Vỗ nhẹ vào ghế bên cạnh, phá tan bầu không khí ngượng ngùng.
Lục Trầm do dự một lát rồi kéo ghế ngồi xuống, nhưng vẫn giữ khoảng cách vừa phải. Cậu cầm ấm trà lên, rót ra hai tách, đẩy một tách về phía Tinh Dao. "Uống đi, trà còn nóng."
Tinh Dao nhận lấy, hai tay khẽ xoay xoay tách trà, nhìn làn khói mỏng bay lên. Một lúc sau, cô lên tiếng: "Bà nội cậu thương cậu lắm. Có lẽ bà chỉ muốn thấy cậu có người bên cạnh trước khi..."
Cô không nói hết câu, nhưng Lục Trầm hiểu. Cậu cúi nhìn tách trà trong tay, giọng trầm xuống: "Tớ biết. Nhưng mà... có những chuyện không thể vội được."
BẠN ĐÃ CHỌN
Gật nhẹ, rồi nâng tách trà lên nhấp một ngụm: "Trà ngon đấy. Cậu pha khéo hơn tớ nhiều."
Lục Trầm hơi bất ngờ trước lời khen, khẽ nhấp một ngụm trà rồi đặt tách xuống. "Tớ hay pha cho bà nội uống, lâu dần quen tay thôi."
Cậu ngừng một lát, rồi nhìn sang Tinh Dao, ánh mắt có chút do dự: "Cảm ơn cậu vì hôm nay. Vì đã đưa bà ra vườn, vì đã... làm bà vui."
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn cậu, mỉm cười nhẹ: "Tớ làm vì tớ muốn thôi. Không cần cảm ơn đâu."
Lục Trầm nhìn cô một lúc, ánh mắt có điều gì đó rất khẽ, rất nhẹ, như một cánh hoa vừa chạm mặt nước. Cậu cúi xuống, nhấp thêm một ngụm trà, rồi đặt tách xuống bàn.
"Ừm." — Chỉ một tiếng, nhưng trong đó có cả sự ấm áp mà cậu không nói thành lời.
Bên ngoài, nắng đã lên cao hơn, chiếu qua ô cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng. Tiếng chim hót lảnh lót từ vườn cây dưới sân bệnh viện vọng lên, hòa cùng nhịp thở yên bình của căn phòng.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


