Chương 14 / 26
Nơi mùa hè dừng lại
Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
"Bà nội ngủ rồi, hay mình ra ghế đá ngoài hành lang ngồi một lát? Trong này hơi ngột ngạt."
Lục Trầm nhìn về phía cánh cửa phòng trong, rồi gật đầu: "Ừm, ra ngoài một lát cũng được."
Hai người nhẹ nhàng bước ra hành lang. Ghế đá dưới gốc cây bàng già đã rụng gần hết lá, chỉ còn vài chiếc đỏ úa vương trên cành. Tinh Dao ngồi xuống trước, Lục Trầm ngập ngừng một chút rồi ngồi cách cô một khoảng vừa phải.
Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương cỏ khô và mùi thuốc sát trùng thoang thoảng từ bệnh viện. Một lúc lâu, Lục Trầm lên tiếng, giọng trầm hơn mọi khi:
"Hồi nhỏ, tớ từng hỏi bà vì sao cô Mẫn bỏ đi. Bà chỉ nói là người lớn có nỗi khổ riêng. Lớn lên tớ cũng không muốn hỏi nữa."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Có lẽ bà nội cậu muốn bảo vệ cậu. Nhưng giờ cậu lớn rồi, nếu muốn biết sự thật, tớ nghĩ cậu có quyền được biết."
Lục Trầm nhìn xa xăm ra khoảng sân bệnh viện, tay khẽ siết nhẹ. Một hồi lâu sau, cậu mới lên tiếng, giọng trầm hơn: "Có những chuyện... biết hay không biết, cũng chẳng thay đổi được gì. Chỉ làm mình thêm phiền lòng thôi."
Cậu quay sang nhìn Tinh Dao, ánh mắt thoáng chút mệt mỏi: "Tớ chỉ mong bà được vui vẻ những ngày cuối đời. Còn những chuyện khác, tớ không muốn nghĩ nhiều."
Gió chiều nhẹ thổi, cuốn theo vài chiếc lá vàng rơi lả tả xuống băng ghế đá. Lục Trầm đưa tay lên hứng một chiếc lá, nhìn nó một lát rồi thả xuống đất.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Vậy thì đừng nghĩ nữa. Hôm nay tớ rảnh, hay mình đi ăn kem đi? Tớ biết một tiệm kem ngon gần đây."
Lục Trầm hơi bất ngờ trước lời đề nghị bất ngờ của cô. Cậu nhìn đồng hồ, rồi nhìn về phía phòng bệnh, thoáng do dự: "Nhưng bà nội..."
Tinh Dao nhanh nhảu đáp: "Bà ngủ rồi, mà tớ đã nhờ y tá để ý giúp rồi. Mình đi một lát rồi về, không sao đâu."
Lục Trầm nhìn cô một lúc, rồi khẽ gật đầu. Cậu đứng dậy, hai tay đút vào túi áo khoác: "Đi thôi. Nhưng mà... tớ không mang nhiều tiền đâu."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Yên tâm, tớ mời cậu. Coi như cảm ơn cậu vì đã dạy tớ Toán suốt mấy tuần qua."
Lục Trầm nhìn cô, khóe môi hơi cong lên một chút — một nụ cười rất nhẹ, nhưng đủ để Tinh Dao nhận ra. Cậu không nói gì thêm, chỉ bước đi trước, rồi quay đầu lại nhìn cô như muốn nói "đi thôi".
Hai người bước ra khỏi khuôn viên bệnh viện, hòa vào dòng người trên vỉa hè. Nắng chiều vàng nhạt trải dài trên con phố, những hàng cây bàng ven đường đang dần thay lá. Tiệm kem nhỏ nằm ở góc phố, biển hiệu gỗ sơn trắng viền xanh, trước cửa có vài chậu hoa giấy đang nở rộ.
Khi đẩy cửa kính bước vào, một tiếng chuông leng keng vang lên. Bên trong tiệm vắng, chỉ có một vài người khách. Mùi kem vani và socola thơm lừng lan tỏa khắp không gian.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Cậu thích vị gì? Ở đây kem xoài và kem dâu ngon lắm, tớ hay ăn hai vị đó." — Chủ động giới thiệu, tạo không khí thoải mái.
Lục Trầm nhìn lên bảng menu gỗ treo trên tường, ánh mắt lướt qua từng dòng chữ. Một lúc sau, cậu chỉ nhẹ vào một cái tên: "Kem trà xanh."
Tinh Dao hơi bất ngờ: "Ồ, tớ chưa thử vị đó bao giờ. Ngon không?"
Cậu nhún vai: "Không biết. Nhưng tớ thích màu xanh của nó."
Câu trả lời đơn giản đến mức khiến Tinh Dao bật cười nhẹ. Cô quay ra quầy, gọi một ly kem trà xanh cho cậu và một ly kem dâu cho mình. Hai ly kem được đặt lên bàn, muỗng inox long lanh dưới ánh đèn vàng ấm.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


