Chương 16 / 26

Nơi mùa hè dừng lại

Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Ôn Tinh Dao
Chỉ số ở chương 16
Hạnh Phúc93/100
Sức Hút93/100
Danh Tiếng89/100

Mục tiêu

Sống tự do, không ràng buộc

Quan hệ

Lục Mẫn
nghi ngờ
Lục Trầm
thân thiết
Thầy Trương
quen biết
Bà nội Lục Trầm
thương mến

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 76

BẠN ĐÃ CHỌN

"Cậu có thể rủ tớ mà. Tớ cũng thích thả diều lắm, dù không biết làm nhưng biết chạy theo diều là được rồi." — Cười nhẹ, chân thành.

Lục Trầm quay sang nhìn cô, ánh mắt thoáng chút bất ngờ rồi dịu lại. Cậu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nhưng khóe môi đã cong lên một chút.

Gió chiều thổi nhẹ, cuốn theo vài chiếc lá vàng bay lả tả quanh chân hai người. Tiếng trẻ con cười đùa ngoài bãi cỏ hòa cùng tiếng diều vi vu trên cao. Lục Trầm đưa tay lên chặn ánh nắng cuối ngày, nhìn về phía chân trời đang dần chuyển màu cam đỏ.

"Cảm ơn cậu, Tinh Dao." — Giọng cậu nhẹ đến mức suýt bị gió cuốn đi.

Sức Hút +1
Lượt 77

BẠN ĐÃ CHỌN

Tinh Dao hơi khựng lại. Cô quay sang nhìn cậu, ánh nắng cuối ngày phủ lên gương mặt Lục Trầm một lớp màu cam nhạt. Vẻ lạnh lùng thường ngày dường như cũng dịu đi đôi chút. “Cảm ơn tớ chuyện gì?”

Lục Trầm nhìn ra xa, tay vẫn đút trong túi áo khoác. Một lúc sau, cậu mới trả lời, giọng trầm và chậm: "Cảm ơn vì hôm nay... đã ở đây. Vì đã đưa bà ra vườn, vì đã làm bà cười. Vì đã rủ tớ đi ăn kem."

Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt thẳng thắn hơn mọi khi: "Lâu lắm rồi tớ mới có một ngày như hôm nay."

Lượt 78

BẠN ĐÃ CHỌN

Im lặng một lát, rồi nhẹ nhàng đáp: "Vậy thì tớ sẽ cố gắng để cậu có thêm nhiều ngày như thế này nữa."

Lục Trầm không nói gì, chỉ nhìn cô thật lâu. Trong ánh mắt cậu có điều gì đó rất khẽ, rất nhẹ, như một tia nắng cuối ngày vừa chạm mặt hồ. Cậu quay đi, nhìn về phía chân trời đang dần tối lại, rồi khẽ nói:

"Về thôi. Trời sắp tối rồi, tớ còn phải về với bà."

Hai người bước chậm trên con đường lát gạch men của công viên, bóng đổ dài dưới ánh đèn đường vừa bật sáng. Những ngọn đèn vàng cam chiếu xuống, kéo dài bóng hai người trên mặt đường, thỉnh thoảng chạm vào nhau rồi lại tách ra.

Lượt 79

BẠN ĐÃ CHỌN

Đi song song một lúc, rồi khẽ hỏi: "Lục Trầm này... cậu có bao giờ nghĩ đến chuyện sau này không? Sau khi tốt nghiệp, cậu muốn làm gì?"

Lục Trầm bước chậm lại, nhìn xuống mặt đường lát gạch đang dần chìm trong bóng tối. Một lúc lâu sau, cậu mới trả lời, giọng trầm nhưng rõ ràng: "Tớ muốn thi đậu đại học. Một trường tốt, để sau này có công việc ổn định, để bà không phải lo lắng nữa."

Cậu ngừng lại, rồi khẽ nói thêm: "Còn sau đó... tớ chưa nghĩ xa hơn."

Hạnh Phúc 1
Lượt 80

BẠN ĐÃ CHỌN

"Cậu học giỏi thế, nhất định sẽ đậu trường tốt thôi. Bà nội cậu chắc sẽ tự hào lắm." — Khích lệ nhẹ nhàng, chân thành.

Lục Trầm khẽ cúi đầu, không đáp lại lời khen của cô. Nhưng bước chân cậu chậm lại một chút, như muốn kéo dài thêm khoảnh khắc này.

Khi đến cổng bệnh viện, ánh đèn đường đã sáng rực. Lục Trầm dừng lại, quay sang nhìn Tinh Dao: "Cậu về nhà đi. Trời tối rồi, một mình về an toàn chứ?"

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.