Chương 17 / 26
Nơi mùa hè dừng lại
Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
"Không sao đâu, tớ đi xe buýt về. Cậu vào với bà đi, tối rồi bà chờ đấy."
Lục Trầm nhìn cô một lát, như muốn chắc chắn rằng cô thực sự ổn, rồi gật đầu: "Ừm. Về đến nhà nhắn tin cho tớ biết."
Cậu quay người bước vào cổng bệnh viện, bóng dáng gầy gò dần khuất sau những tán cây xà cừ. Tinh Dao đứng đó một lúc, nhìn theo bóng cậu cho đến khi không còn thấy nữa, mới quay ra trạm xe buýt.
Trên chuyến xe về nhà, cô nhìn ra cửa sổ, những ánh đèn đường vụt qua. Trong lòng có một cảm giác ấm áp khó tả, như thể hôm nay cô vừa tìm thấy một điều gì đó quý giá.
Sáng hôm sau, Tinh Dao thức dậy từ sớm, làm theo lời hứa: nấu một nồi cháo gà thơm lừng. Khi cô bước vào phòng bệnh, bà nội đang ngồi dậy, còn Lục Trầm đang gấp chăn gọn gàng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhẹ nhàng đến gần giường, mở nắp hộp cháo: "Bà ơi, cháo nóng đây ạ. Bà để cháu giúp bà một tay nhé?"
Bà nội nhìn Tinh Dao, ánh mắt trìu mến, đưa tay vuốt nhẹ tay cô: "Cháu ngoan quá. Có cháu ở đây, bà thấy vui hơn hẳn."
Lục Trầm đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng đó, khẽ quay mặt đi nhưng vẫn kịp để Tinh Dao thấy khóe môi cậu hơi cong lên. Cậu lặng lẽ kéo ghế cho cô, rồi đi ra ngoài hành lang, để lại hai người trong phòng.
Bà nội nhìn theo bóng cháu trai, rồi quay sang Tinh Dao, giọng trầm xuống: "Tinh Dao này, bà có chuyện này muốn nói với cháu. Chuyện về cô Mẫn của thằng Trầm..."
BẠN ĐÃ CHỌN
Bà nội nhìn theo bóng cháu trai, rồi quay sang Tinh Dao, giọng trầm xuống: “Tinh Dao này, bà có chuyện này muốn nói với cháu. Chuyện về cô Mẫn của thằng Trầm…” Tinh Dao khẽ khựng lại. Cô im lặng vài giây rồi mới hỏi: “Cô Mẫn… có chuyện gì ạ?”
Bà nội thở dài, mắt nhìn ra ô cửa sổ nơi ánh nắng sớm đang len lỏi qua kẽ lá. Giọng bà trầm và chậm, như kéo từng chữ từ trong ký ức xa xăm: “Cô Mẫn… là em gái của ba thằng Trầm. Ngày xưa, khi ba mẹ nó ly hôn, cô ấy đứng về phía mẹ nó. Cô ấy cho rằng ba nó có lỗi, nên đã cắt đứt quan hệ với cả nhà. Bao năm nay, cô ấy sống ở nước ngoài, thỉnh thoảng mới gửi tiền về.”
Bà ngừng lại, nhìn Tinh Dao: “Hôm qua cô ấy đến, không chỉ để đưa tiền. Cô ấy nói… muốn đón bà sang ở với cô ấy. Cô ấy nói đã già rồi, muốn bù đắp.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Tinh Dao im lặng nghe bà nói, ánh mắt cũng theo hướng cửa sổ mà nhìn ra ngoài. Một lúc lâu, cô mới khẽ hỏi: “Vậy… bà có muốn sang với cô ấy không ạ?” Bà nội khẽ lắc đầu, nụ cười có chút bất đắc dĩ. “Bà già rồi, sống ở đâu cũng được. Nhưng đây là nhà của bà, là nơi Trầm lớn lên. Bà không nỡ bỏ đi.” Tinh Dao nghe vậy, không biết nên nói gì. Cô chỉ đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy tay bà, giọng dịu xuống: “Bà không cần phải quyết định ngay đâu ạ. Nếu bà muốn ở đây thì cứ ở đây. Còn nếu một ngày bà muốn sang thăm cô Mẫn… anh Trầm và cháu cũng có thể đưa bà đi.” Bà nội nhìn cô, ánh mắt dần mềm lại. “Cháu không trách cô ấy sao?” Tinh Dao hơi ngẩn ra. “Cháu sao?” “Ừ.” Bà khẽ thở dài. “Chuyện của thế hệ trước, người ngoài nghe vào khó tránh khỏi có suy nghĩ. Nhưng cháu lại chẳng hỏi gì cả.” Tinh Dao cúi mắt, khẽ mỉm cười. “Chuyện đó đã xảy ra từ rất lâu rồi. Cháu đâu có ở đó, cũng không biết ai đúng ai sai. Với lại…” Cô ngập ngừng một chút, rồi nói: “Cô ấy vẫn là em gái của ba anh Trầm, cũng là con của bà. Nếu cô ấy thật sự muốn bù đắp thì có lẽ… bà cho cô ấy một cơ hội cũng không sao ạ.”
Bà nội nhìn Tinh Dao hồi lâu, đôi mắt già nua ánh lên một tia lấp lánh khó tả. Bà khẽ siết tay cô, không nói gì thêm. Một lúc sau, bà mới khẽ thở dài: "Cháu nói đúng... Ai rồi cũng già, ai rồi cũng muốn được tha thứ."
Cánh cửa phòng mở ra, Lục Trầm bước vào, tay cầm một bình nước ấm vừa đi lấy. Cậu nhìn hai người, thoáng ngập ngừng rồi đặt bình nước lên bàn. Không khí trong phòng có chút gì đó lắng đọng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lục Trầm kéo ghế ngồi xuống bên cạnh bà nội, ánh mắt lướt qua Tinh Dao một thoáng. Thấy cô vẫn đang nắm tay bà, vẻ mặt anh dịu đi đôi chút. “Bà uống chút nước đi.” “Ừ.” Bà nội nhận lấy cốc nước, rồi nhìn hai người, cố ý cười nhẹ. “Hai đứa cứ ngồi đây nói chuyện đi, bà mệt rồi.” Tinh Dao hiểu ý, đứng dậy chỉnh lại chăn cho bà. “Bà nghỉ ngơi nhé. Cháu về trước, hôm khác lại đến thăm bà.” Chiều hôm đó, Tinh Dao trở về nhà. Căn biệt thự yên tĩnh hơn thường ngày. Cô vừa bước vào phòng khách đã thấy mẹ đang ngồi trên sofa, bên cạnh là chiếc vali còn chưa kịp cất đi. Có vẻ bà vừa từ chuyến công tác trở về. Tinh Dao khựng lại. “Mẹ về rồi ạ?” Mẹ cô ngẩng đầu, ánh mắt lập tức dừng trên người con gái. “Ừ. Hôm nay con đi đâu?” Tinh Dao đặt túi xuống, cố giữ vẻ tự nhiên. “Con ra ngoài một chút thôi.” “Đi đâu?” Giọng mẹ không nặng, nhưng câu hỏi lại khiến cô vô thức im lặng. “Lần sau đi đâu thì nói với mẹ một tiếng.” Tinh Dao khẽ mím môi. “Vâng.” Mẹ nhìn cô thêm vài giây, rồi mới dịu giọng: “Con là con gái của mẹ, mẹ chỉ muốn biết con đang ở đâu, với ai. Không phải mẹ không cho con tự do.” Tinh Dao nghe vậy chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong lòng lại thở dài. Từ nhỏ đến lớn, mẹ luôn như vậy. Cô có thể có mọi thứ mình muốn, nhưng đổi lại, từng bước đi của cô dường như đều nằm trong tầm mắt của mẹ.
Tinh Dao đặt túi xuống ghế, cố giữ giọng bình thản nhất có thể: "Dạ, con biết rồi ạ. Mẹ đi công tác có mệt không? Để con pha trà cho mẹ nhé."
Mẹ cô nhìn cô một lát, rồi khẽ gật đầu. Khi Tinh Dao quay vào bếp, bà nhìn theo bóng con gái, ánh mắt có chút suy tư. Tinh Dao vừa pha trà vừa nghĩ đến Lục Trầm, nghĩ đến bà nội, nghĩ đến lời hứa sẽ quay lại. Cô biết mẹ mình không phải người dễ giấu chuyện, nhưng cô cũng biết mình chưa sẵn sàng để kể về Lục Trầm — ít nhất là chưa phải bây giờ.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


