Chương 18 / 26

Nơi mùa hè dừng lại

Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Ôn Tinh Dao
Chỉ số ở chương 18
Hạnh Phúc94/100
Sức Hút93/100
Danh Tiếng91/100

Mục tiêu

Sống tự do, không ràng buộc

Quan hệ

Lục Mẫn
nghi ngờ
Lục Trầm
thân thiết hơn
Thầy Trương
quen biết
Bà nội Lục Trầm
thương mến

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 86

BẠN ĐÃ CHỌN

Một lát sau, Tinh Dao bưng tách trà ra đặt trước mặt mẹ rồi ngồi xuống. “Mẹ uống đi ạ.” Mẹ cô nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn dừng trên người con gái. “Hôm nay con đi đâu?” Tinh Dao hơi khựng lại, rồi đáp với vẻ tự nhiên: “Con đến thăm một người lớn ạ.” “Một người lớn?” “Vâng.” Mẹ cô đặt tách trà xuống, ánh mắt thoáng dò xét. “Là ai?” Tinh Dao im lặng một giây, sau đó nhẹ giọng đáp: “Một người con quen từ trước. Hôm nay người ta không được khỏe nên con qua thăm một chút.” Câu trả lời không hẳn là nói dối, chỉ là cô cố tình không nói thêm.

Mẹ cô nhìn cô một lúc, rồi khẽ thở dài, không hỏi thêm nữa. Bà nhấp thêm một ngụm trà, giọng nhẹ hơn: "Con trai hay con gái?"

Tinh Dao hơi khựng tay, rồi đáp: "Là một bà cụ ạ. Bà ấy sống một mình, con tình cờ quen."

Mẹ cô không nói gì thêm, chỉ gật đầu. Nhưng Tinh Dao biết mẹ chưa hoàn toàn tin. Bà đặt tách trà xuống, đứng dậy: "Mai mẹ có việc ở công ty cả ngày. Con ở nhà học bài hay đi đâu thì nhắn cho mẹ biết."

Hạnh Phúc 1
Lượt 87

BẠN ĐÃ CHỌN

Tinh Dao ngoan ngoãn gật đầu. “Vâng, con biết rồi ạ.” Mẹ cô nhìn cô thêm một lát, như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ khẽ phất tay. “Được rồi, đi ngủ đi” Sáng hôm sau. Chiếc xe dừng trước cổng trường. Tinh Dao bước xuống, trên người là bộ đồng phục chỉnh tề, mái tóc dài được buộc hờ phía sau. Cô vừa đi vào lớp đã nhìn thấy Lục Trầm đang ngồi ở chỗ quen thuộc. Cậu tựa lưng vào ghế, một tay lật sách, dáng vẻ vẫn lạnh nhạt như thường ngày. Tinh Dao kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. “Chào buổi sáng.”

Lục Trầm ngước lên, khẽ gật đầu: "Chào buổi sáng." — Giọng cậu vẫn trầm nhưng đã bớt xa cách hơn mọi khi. Cậu đẩy về phía cô một cuốn vở: "Bài tập hôm qua tớ làm dư một bản, cậu xem thử đi."

Tinh Dao hơi bất ngờ, mở vở ra xem. Những dòng chữ ngay ngắn, từng bước giải chi tiết — rõ ràng cậu đã cố tình chép lại cho cô. Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.

Hạnh Phúc +2Danh Tiếng +1
Lượt 88

BẠN ĐÃ CHỌN

Đến giờ nghỉ, Tinh Dao chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt nhớ đến tin nhắn tối qua. “Lục Trầm.” “Hửm?” “Tan học cậu có bận không?” Cậu ngẩng lên nhìn cô. “Không.” Tinh Dao mỉm cười. “Vậy tan học đi cùng tớ nhé. Tớ muốn mua ít đồ rồi… tiện đường ghé thăm bà.”

Lục Trầm khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng chút do dự rồi lập tức tan biến. "Ừm. Để tớ về phòng lấy đồ."

Tan học, hai người cùng bước ra khỏi cổng trường. Nắng chiều vàng nhạt trải dài trên con phố. Lục Trầm đi bên cạnh, vẫn giữ khoảng cách nửa bước, nhưng không còn cúi gằm mặt như trước. Khi đi ngang một cửa hàng bán đồ lưu niệm nhỏ, Tinh Dao kéo tay áo cậu: "Vào đây một lát đi, tớ muốn mua một món quà nhỏ cho bà."

Trong cửa hàng, cô chọn một chiếc khăn len màu xám nhạt, mềm và ấm. "Trời sắp lạnh rồi, bà quàng cái này đi dạo trong viện sẽ ấm hơn." Cô quay sang nhìn cậu, mỉm cười.

Lượt 89

BẠN ĐÃ CHỌN

Lục Trầm nhìn chiếc khăn trong tay cô, rồi nhìn sang nụ cười trên môi Tinh Dao. Cậu im lặng vài giây trước khi gật đầu. “Bà sẽ thích.”

Tinh Dao cầm chiếc khăn lên, vuốt nhẹ lớp len mềm mại dưới ngón tay. Cô gật gù rồi quay ra quầy tính tiền. Lục Trầm đứng bên cạnh, tay đút trong túi áo khoác, thi thoảng liếc nhìn cô rồi lại nhìn đi chỗ khác.

Khi ra khỏi cửa hàng, Tinh Dao đưa chiếc khăn cho cậu: "Cầm đi. Để lát nữa lên phòng, cậu đưa cho bà. Bà sẽ vui hơn nếu là quà từ cháu trai."

Lục Trầm nhận lấy, tay khẽ siết nhẹ chiếc khăn. Cậu cúi đầu, giọng hơi khàn: "...Cảm ơn cậu."

Hai người tiếp tục bước đi dưới nắng chiều. Khi đến cổng bệnh viện, Lục Trầm bỗng dừng lại, quay sang nhìn cô: "Tối qua tớ có nhận được tin nhắn của cậu. Tớ không trả lời... vì lúc đó muộn rồi, sợ làm phiền cậu."

Lượt 90

BẠN ĐÃ CHỌN

"Thế à? Tớ tưởng cậu ngủ quên mất rồi chứ. — Cười nhẹ — Lần sau nhắn lại cho tớ biết là được rồi, dù muộn cũng không sao."

Lục Trầm khẽ gật đầu, nhưng không nói thêm. Cậu cầm chiếc khăn len trong tay, bước vào cổng bệnh viện. Tinh Dao đi bên cạnh, hai người cùng lên thang máy lên tầng.

Khi mở cửa phòng bệnh, bà nội đang ngồi tựa vào gối, nhìn ra cửa sổ. Thấy hai đứa, bà cười tươi: "Hai đứa về cùng nhau đấy à? Lại đây, lại đây."

Lục Trầm bước đến, đưa chiếc khăn cho bà: "Bà ơi, bạn Tinh Dao mua tặng bà."

Bà nội cầm chiếc khăn lên, vuốt nhẹ, mắt ánh lên niềm vui: "Ồ, đẹp quá! Cảm ơn cháu, Tinh Dao. Cháu có lòng quá." Bà quàng thử lên cổ, cười mãn nguyện.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.