Chương 20 / 26

Nơi mùa hè dừng lại

Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Ôn Tinh Dao
Chỉ số ở chương 20
Hạnh Phúc95/100
Sức Hút94/100
Danh Tiếng92/100

Mục tiêu

Sống tự do, không ràng buộc

Quan hệ

Lục Mẫn
nghi ngờ
Lục Trầm
thân thiết hơn
Thầy Trương
quen biết
Bà nội Lục Trầm
thương mến

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 96

BẠN ĐÃ CHỌN

Tinh Dao nhìn cậu vài giây, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả. Cô không nói gì thêm, chỉ bước vào dưới tán ô. Hai người đi cạnh nhau trên hành lang dẫn ra cổng trường. Mưa rơi dày hạt, tiếng nước tí tách hòa cùng tiếng gió khiến mọi âm thanh xung quanh như nhỏ lại. Tinh Dao để ý thấy vai áo Lục Trầm đã ướt một mảng. Cô khẽ kéo cán ô về phía cậu.

Lục Trầm hơi khựng lại khi cảm nhận cán ô dịch chuyển. Cậu liếc nhìn cô, rồi đưa tay kéo nhẹ ô về phía cô một lần nữa. "Đừng kéo, tớ không ướt đâu."

Nhưng giọng cậu không hề khó chịu — trái lại, có chút gì đó rất nhẹ, rất khẽ, như một lời thì thầm trong mưa. Hai người tiếp tục đi, vai chạm vai dưới tán ô nhỏ. Đến cổng trường, Tinh Dao thấy Lục Trầm dừng lại, nhìn về phía quán nước nhỏ bên đường.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Lượt 97

BẠN ĐÃ CHỌN

"Hay mình vào quán đó ngồi đợi tạnh mưa đi. Tớ mời cậu một ly trà nóng."

Lục Trầm nhìn cô, rồi gật đầu. Hai người rẽ vào quán nước nhỏ ven đường. Quán vắng, chỉ có vài người khách ngồi tránh mưa. Họ chọn bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy những hạt mưa đang rơi dày trên mặt đường.

Tinh Dao gọi hai ly trà gừng nóng. Khi ly trà được đặt lên bàn, cô đưa tay xoa xoa lòng bàn tay để sưởi ấm. Lục Trầm ngồi đối diện, tay cầm ly trà nhưng không uống, chỉ nhìn những làn khói mỏng bay lên.

"Tối qua tớ về có nhắn tin cho cậu, sao không trả lời?" — Cô hỏi, giọng nhẹ như không.

Cậu hơi ngước lên: "Tớ sợ làm phiền cậu."

Lượt 98

BẠN ĐÃ CHỌN

Tinh Dao hơi ngẩn ra, rồi bật cười. “Cậu nhắn tin cho tớ thì có gì mà phiền?”

Lục Trầm nhìn cô, ánh mắt thoáng chút ngập ngừng. Cậu cúi xuống nhìn ly trà gừng đang bốc khói, rồi khẽ nói: "Tớ không quen nhắn tin với ai cả."

Tinh Dao chống cằm nhìn cậu: "Vậy từ giờ tập đi. Bắt đầu từ tớ."

Cậu không đáp, nhưng khóe môi hơi cong lên một đường rất nhẹ. Mưa bên ngoài vẫn rơi, những hạt mưa lách tách trên mái tôn, tạo nên một bản nhạc nền êm dịu cho quán nước nhỏ. Tinh Dao cầm ly trà lên, nhấp một ngụm, vị gừng ấm nóng lan tỏa trong cổ họng.

Lượt 99

BẠN ĐÃ CHỌN

Vị gừng ấm nóng lan tỏa trong khoang miệng, xua đi phần nào cái lạnh còn vương trên đầu ngón tay. Mưa kéo dài gần một tiếng mới bắt đầu nhỏ dần. Đợi đường bớt ngập nước, hai người mới rời quán, cùng đi về phía thư viện. Chiếc ô đen vẫn nghiêng về phía Tinh Dao như cũ, nhưng lần này cô chủ động bước sát hơn, không để Lục Trầm phải một mình chắn mưa. ⸻ Thư viện buổi chiều khá yên tĩnh. Ánh sáng nhạt xuyên qua những ô cửa kính, rơi xuống dãy bàn gỗ dài. Tinh Dao ngồi xuống bên cạnh Lục Trầm, lấy sách ra. “Bài này tớ vẫn chưa hiểu.”

Lục Trầm nghiêng người sang, nhìn vào cuốn sách cô chỉ. Cậu cầm bút lên, bắt đầu giảng giải từng bước, giọng trầm đều đều. Nhưng lần này, cậu không ngồi xa như mọi khi — vai cậu gần như chạm vào vai cô, hơi ấm từ cánh tay truyền sang qua lớp áo đồng phục mỏng. Tinh Dao cố tập trung vào bài toán, nhưng nhịp tim cô đã nhanh hơn một chút.

"Chỗ này... cậu hiểu chưa?" — Cậu ngước lên hỏi, ánh mắt vô tình chạm phải mắt cô.

Lượt 100

BẠN ĐÃ CHỌN

Tinh Dao chớp mắt, như vừa bị bắt gặp đang mất tập trung. Cô vội cúi xuống nhìn quyển vở. “Ừm… hiểu rồi.” “Thật không?” “Thật mà.” Lục Trầm nhìn cô thêm vài giây, dường như không tin lắm. Cậu khẽ nghiêng người, chỉ vào dòng công thức trước mặt cô. “Vậy thử làm lại bước này cho tớ xem.” Tinh Dao cầm bút, cố tập trung viết. Nhưng vì quá để ý ánh mắt bên cạnh, cô vừa viết được vài dòng đã nhầm mất một bước.

"À... chỗ này tớ viết nhầm rồi." — Tinh Dao vội tẩy xóa, nhưng tay cô hơi vụng về làm lem mực ra giấy.

Lục Trầm nhìn một lúc, rồi bất ngờ đưa tay ra, nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay cô. "Để tớ." — Cậu cầm bút sửa lại dòng công thức, nét chữ ngay ngắn và chính xác. Khi bỏ tay ra, cậu không nhìn cô, chỉ nói: "Làm lại đi, đừng vội."

Tinh Dao nhìn nét chữ cậu vừa viết, rồi nhìn bàn tay vừa chạm vào mình, lòng bỗng rộn ràng lạ thường.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.