Chương 21 / 26

Nơi mùa hè dừng lại

Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Ôn Tinh Dao
Chỉ số ở chương 21
Hạnh Phúc95/100
Sức Hút94/100
Danh Tiếng92/100

Mục tiêu

Sống tự do, không ràng buộc

Quan hệ

Lục Mẫn
nghi ngờ
Lục Trầm
thân thiết hơn
Thầy Trương
quen biết
Bà nội Lục Trầm
thương mến

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 101

BẠN ĐÃ CHỌN

Hai người lại cúi xuống học. Lần này Tinh Dao tập trung hơn, có chỗ không hiểu thì nhỏ giọng hỏi, Lục Trầm kiên nhẫn giảng lại từng bước. Thỉnh thoảng cô làm sai, cậu chỉ khẽ gõ đầu bút lên trang giấy, nhắc cô sửa lại. Thời gian trôi qua rất nhanh. Đến khi Tinh Dao ngẩng đầu lên, thư viện đã vắng hơn lúc đầu. Ngoài cửa sổ, trời cũng dần tối. “Muộn vậy rồi sao…” Lục Trầm nhìn đồng hồ. “Về thôi.” Cậu giúp cô thu dọn sách vở, xếp gọn vào túi rồi mới đứng dậy. Hai người cùng rời khỏi thư viện. Trời sau cơn mưa mát lạnh, mặt đường còn đọng những vũng nước nhỏ phản chiếu ánh đèn. Lục Trầm đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại nhìn sang xem Tinh Dao có đi sát phía trong hay không. Đến cổng trường, Tinh Dao chợt hỏi: “Cậu đưa tớ về à?” “Ừ.” “Nhưng nhà cậu đâu có cùng đường.” “Biết.” “Vậy còn đi?” Lục Trầm nhìn cô, giọng vẫn bình thản: “Muộn rồi.” Chỉ hai chữ đơn giản, nhưng khiến Tinh Dao không nhịn được cười.

Tinh Dao bước thêm vài bước, rồi khẽ lên tiếng: "Lục Trầm này. Ngày mai chủ nhật, tớ với cậu đưa bà ra công viên thả diều nhé? Tớ thấy bà khỏe hơn rồi, ra ngoài một lát chắc không sao đâu."

Lục Trầm im lặng một lúc, rồi gật đầu: "Ừm. Nhưng mà tớ không biết thả diều đâu."

"Cậu nói hồi nhỏ từng thả với bà mà?" — Cô ngước nhìn cậu, mắt cong lên.

"Lâu rồi. Quên hết rồi." — Cậu nhìn xuống mặt đường, giọng thoáng chút ngại ngùng.

Lượt 102

BẠN ĐÃ CHỌN

Tinh Dao bật cười, bước lùi lại nhìn cậu. “Vậy mai tớ dạy cậu.” Lục Trầm nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên. “Được.” “Nhớ đấy nhé. Không được lấy lý do quên rồi trốn.” “Không trốn.” “Vậy quyết định rồi.” Tinh Dao vẫy tay với cậu. “Mai gặp.” “Ừ, về ngủ sớm.” Cô gật đầu rồi quay người bước vào nhà. Vừa mở cửa, Tinh Dao đã nhìn thấy mẹ đang ngồi trong phòng khách. Trên bàn là một tách trà còn bốc hơi, bên cạnh đặt chiếc máy tính bảng, rõ ràng bà vẫn chưa nghỉ. “Mẹ chưa ngủ ạ?” Mẹ cô ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ rồi nhìn con gái. “Giờ này mới về?” Tinh Dao khựng lại, theo bản năng nắm chặt quai túi.

Tinh Dao khựng lại, theo bản năng nắm chặt quai túi. Cô hít một hơi nhẹ rồi đáp: "Dạ, con học bài ở thư viện với bạn, về hơi trễ ạ."

Mẹ cô nhìn cô một lúc, ánh mắt không rõ là tin hay không. Bà đặt tách trà xuống, giọng bình thản: "Bạn nào?"

Tinh Dao im lặng một giây. Cô biết nếu nói dối, mẹ sẽ phát hiện. Nhưng nếu nói thật... cô chưa sẵn sàng.

"Một bạn trong lớp ạ. Bạn ấy học giỏi Toán, con hay nhờ bạn ấy chỉ bài." — Cô cố giữ giọng tự nhiên nhất có thể.

Mẹ cô nhìn cô thêm vài giây, rồi khẽ gật đầu: "Ừm. Lần sau về sớm hơn, đừng để tối quá mới về."

"Dạ."

Tinh Dao nhẹ nhõm thở ra, cúi chào rồi nhanh chóng lên phòng. Khi đóng cửa phòng lại, cô dựa lưng vào cánh cửa, tay ôm ngực — tim vẫn còn đập nhanh.

Lượt 103

BẠN ĐÃ CHỌN

Lấy điện thoại ra, nhắn cho Lục Trầm: "Tớ về đến nhà rồi. Nhớ mai đừng quên đấy."

Điện thoại rung lên ngay khi Tinh Dao vừa đặt lên bàn. Cô mở ra, thấy tin nhắn của Lục Trầm: "Ừm, mai 8 giờ tớ đợi cậu ở cổng trường."

Tinh Dao mỉm cười, gõ trả lời: "8 giờ, nhớ mang theo tinh thần học thả diều nhé. Ngủ ngon."

Lần này, cô không phải chờ lâu. Một dòng chữ ngắn hiện lên: "Ngủ ngon."

Sáng hôm sau, Tinh Dao thức dậy từ sớm. Cô mặc một chiếc áo len trắng, khoác ngoài chiếc áo khoác mỏng, rồi đeo ba lô ra khỏi nhà. Khi đến cổng trường, Lục Trầm đã đứng đó từ lúc nào, tay cầm một chiếc diều giấy tự làm — khung tre, giấy báo cũ, nhưng được cắt tỉa gọn gàng.

"Cậu tự làm à?" — Cô ngạc nhiên hỏi.

"Tối qua làm. Không biết có bay được không." — Cậu nhìn chiếc diều trên tay, hơi ngại ngùng.

Lượt 104

BẠN ĐÃ CHỌN

Tinh Dao nhận lấy chiếc diều, cẩn thận nhìn qua một lượt. Dù được làm từ giấy báo cũ, từng góc đều được dán rất ngay ngắn, phần khung tre cũng được buộc chắc chắn. “Đẹp mà.” Cô cong mắt cười. “Tớ nghĩ chắc chắn sẽ bay được.”

Lục Trầm nhìn nụ cười của cô, rồi cúi xuống buộc lại nút dây diều. "Đi thôi, ra bãi đất trống sau trường. Chỗ đó rộng, không có cây cao."

Hai người đi song song dưới nắng sớm. Bãi đất trống sau trường là một khoảng đất rộng, cỏ mọc xanh non sau những cơn mưa. Vài chú chim sẻ nhảy nhót tìm mồi, thấy người thì vội bay lên cành cây gần đó. Lục Trầm đưa tay thả dây, chiếc diều giấy chao đảo vài lần rồi từ từ bay lên cao. Cậu khẽ kéo dây, điều chỉnh, và chiếc diều bắt đầu lướt nhẹ trên nền trời xanh.

"Bay rồi kìa!" — Tinh Dao reo lên, tay chỉ lên bầu trời.

Lục Trầm nhìn theo cánh diều, rồi quay sang nhìn cô. Trong ánh nắng sớm, gương mặt cô rạng rỡ đến lạ. Cậu không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười — một nụ cười nhẹ nhưng thật hơn bao giờ hết.

Lượt 105

BẠN ĐÃ CHỌN

Tinh Dao không nhận ra ánh mắt của cậu, vẫn ngẩng đầu nhìn cánh diều đang chao lượn trên nền trời xanh. “Thấy chưa? Tớ đã bảo cậu sẽ làm được mà.”

Lục Trầm trao dây diều sang tay cô. "Cầm chắc nhé, đừng để tuột." Tinh Dao nhận lấy, cảm nhận sức kéo nhẹ từ cánh diều trên cao. Cô khẽ kéo dây, điều chỉnh độ cao, rồi bật cười khi thấy nó bay vút lên thêm một chút.

"Cậu thấy không? Tớ cũng làm được rồi này!" — Cô quay sang nhìn cậu, mắt sáng lấp lánh.

Lục Trầm đứng bên cạnh, tay đút trong túi, nhìn cô rồi khẽ nói: "Ừm. Giỏi đấy."

Nắng sớm trải dài trên bãi cỏ, gió nhẹ lồng lộng. Chiếc diều giấy bay cao vút, chao liệng trên nền trời xanh ngắt. Tinh Dao chợt nhớ đến lời hứa với bà nội — sẽ đưa bà ra công viên chơi. Cô quay sang Lục Trầm:

"Chiều nay mình đón bà ra công viên nhé? Chỗ này đẹp quá, bà chắc cũng thích lắm."

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.