Chương 22 / 26

Nơi mùa hè dừng lại

Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Ôn Tinh Dao
Chỉ số ở chương 22
Hạnh Phúc96/100
Sức Hút95/100
Danh Tiếng93/100

Mục tiêu

Sống tự do, không ràng buộc

Quan hệ

Lục Mẫn
nghi ngờ
Lục Trầm
thân thiết hơn
Thầy Trương
quen biết
Tống Gia Ninh
bạn thân
Bà nội Lục Trầm
thương mến

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 106

BẠN ĐÃ CHỌN

Ba người đi dạo một vòng quanh công viên, bà nội ngồi nghỉ dưới gốc cây còn Tinh Dao với Lục Trầm thỉnh thoảng lại chạy ra bãi cỏ thả diều. Đến khi trời nhạt nắng, Lục Trầm đưa bà về bệnh viện, còn Tinh Dao cũng trở về nhà. Ngày hôm sau, mọi thứ lại trở về nhịp sống thường ngày. Buổi tối, Lục Trầm thay đồng phục rồi đến quán lẩu nhỏ nơi cậu làm thêm. Quán khá đông, tiếng nói chuyện và tiếng nồi lẩu sôi hòa vào nhau. Cậu vừa ghi món cho một bàn khách xong thì nghe tiếng gọi từ phía cửa. “Cho hỏi còn bàn không ạ?” Lục Trầm ngẩng đầu. Người bước vào là Tinh Dao cùng cô bạn thân Tống Gia Ninh.

Tống Gia Ninh khoác tay Tinh Dao, liếc mắt nhìn quanh quán rồi khẽ huých vai bạn: "Ê, có thấy người quen không kìa?"

Tinh Dao theo ánh mắt bạn, nhìn thấy Lục Trầm đang đứng bên bàn ghi món, trên người là tạp dề trắng của quán. Cô hơi bất ngờ — cậu không hề nói với cô về việc làm thêm ở đây. Lục Trầm cũng khựng lại khi thấy cô, tay cầm bút siết nhẹ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản. Cậu bước đến, giọng đều đều: "Hai người? Vào bàn trong đi, có chỗ trống."

Tống Gia Ninh nhìn Tinh Dao, rồi nhìn Lục Trầm, ánh mắt đầy ẩn ý. Cô kéo Tinh Dao vào bàn, vừa ngồi xuống vừa nói nhỏ: "Cậu không nói tớ biết là cậu quen anh chàng đẹp trai ở đây à?"

Lượt 107

BẠN ĐÃ CHỌN

Tinh Dao lập tức kéo tay Gia Ninh, nhỏ giọng: “Đừng nói linh tinh. Cậu ấy là bạn cùng lớp của tớ.” Gia Ninh nhướng mày, rõ ràng không tin lắm. “Bạn cùng lớp mà cậu nhìn người ta như vậy à?”

Tinh Dao đỏ mặt, vội véo nhẹ vào tay Gia Ninh: "Cậu im đi, người ta đang làm việc kìa." Cô cố tình cúi xuống xem thực đơn, nhưng tâm trí đã bay đâu mất. Một lúc sau, Lục Trầm cầm bút và sổ ghi món bước đến bàn, giọng vẫn bình thản như mọi khi: "Hai cậu ăn gì?" Tinh Dao ngước lên, bắt gặp ánh mắt cậu. Cô thoáng ngập ngừng, rồi chỉ đại một món trong thực đơn: "Lẩu riêu cua đi. Cậu thấy ngon không?" Lục Trầm ghi lại, khẽ gật đầu: "Ừm, ngon." Rồi cậu quay đi, để lại Tống Gia Ninh nhìn theo với ánh mắt đầy ẩn ý. Cô bạn nghiêng người sang Tinh Dao, nhỏ giọng: "Cậu ấy ít nói ghê. Mà sao cậu biết quán này?" Tinh Dao không trả lời, chỉ nhìn theo bóng Lục Trầm khuất sau cánh cửa bếp.

Lượt 108

BẠN ĐÃ CHỌN

Đến lúc ăn được một lúc, Tinh Dao vô tình nhìn thấy Lục Trầm đang bê nồi lẩu cho bàn bên cạnh. Cậu làm việc khá nhanh, thỉnh thoảng còn bị khách gọi tới gọi lui. Mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng vẫn kiên nhẫn đáp từng câu. Cô nhìn một lúc lâu. Gia Ninh thấy vậy, khẽ huých tay cô. “Thấy người ta vất vả nên đau lòng rồi à?” Tinh Dao lập tức thu mắt về. “Không có.” “Ừ, không có.” Gia Ninh kéo dài giọng, rõ ràng chẳng tin. Tinh Dao cúi xuống tiếp tục ăn, nhưng một lát sau lại lén gắp một miếng thịt bỏ vào chiếc bát trống bên cạnh mình. Cô nhìn về phía Lục Trầm. Đợi đến lúc cậu đi ngang qua, cô nhỏ giọng gọi: “Lục Trầm.” Cậu dừng lại. “Sao?” “Cậu có ăn chưa?”

Lục Trầm dừng lại, nhìn cô rồi nhìn bát thịt cô vừa gắp. Cậu khẽ lắc đầu: "Chưa, hết giờ mới ăn được." Tinh Dao định nói thêm thì tiếng khách gọi từ bàn khác vọng lên: "Anh ơi, cho em thêm nước lẩu!" Cậu gật đầu với cô rồi vội vàng quay đi. Tống Gia Ninh nhìn cảnh tượng ấy, khẽ chống cằm: "Thương người ta ghê. Hay cậu gọi thêm một suất lẩu nhỏ, để lát nữa cậu ấy tan ca thì ăn?" Tinh Dao nhìn theo bóng Lục Trầm, tay cầm đũa siết nhẹ.

Lượt 109

BẠN ĐÃ CHỌN

Tinh Dao gọi thêm một phần đồ ăn nhỏ, cố tình không nói cho Lục Trầm biết. Cô chỉ bảo nhân viên để riêng, đợi cậu tan ca rồi đưa. Bữa ăn tiếp tục. Gia Ninh vừa ăn vừa kể chuyện ở lớp, còn Tinh Dao thỉnh thoảng lại vô thức nhìn về phía quầy. Đến gần cuối giờ, khách trong quán dần ít đi. Lục Trầm cuối cùng cũng có thời gian ngồi xuống chiếc ghế phía sau quầy, mệt mỏi xoa nhẹ cổ tay. Tinh Dao nhìn thấy, lập tức đứng dậy. “Gia Ninh, cậu ăn trước đi. Tớ đi lấy chút đồ.” Cô cầm phần thức ăn đã gọi, đi đến trước mặt Lục Trầm. “Cho cậu.”

Lục Trầm ngước lên, thấy Tinh Dao đang đứng trước mặt với phần đồ ăn nóng hổi trên tay. Cậu nhìn cô, rồi nhìn phần ăn, thoáng ngập ngừng: "Cậu... mua cho tớ à?" Tinh Dao đặt hộp lên bàn, kéo ghế ngồi xuống đối diện: "Ăn đi, còn nóng đấy. Tớ thấy cậu làm việc từ chiều tới giờ chưa nghỉ." Lục Trầm im lặng một lát, rồi khẽ nói: "Cảm ơn cậu." Cậu mở hộp ra, hơi nóng bốc lên thơm lừng. Tinh Dao chống cằm nhìn cậu ăn, thấy trong lòng có một cảm giác ấm áp lạ thường. "Ngon không?" "Ừm." Cậu gật đầu, vẫn cúi xuống, nhưng Tinh Dao kịp thấy khóe môi cậu cong lên một đường rất nhẹ.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Lượt 110

BẠN ĐÃ CHỌN

Lục Trầm vẫn đang ăn, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn cô một cái. Hai ánh mắt vô tình chạm nhau. Lần này, chẳng ai vội tránh đi. Cho đến khi Gia Ninh cố tình ho khan một tiếng, Tinh Dao mới đỏ mặt cúi xuống. Còn Lục Trầm quay đi, nhưng nụ cười nơi khóe môi vẫn chưa biến mất.

Tinh Dao đưa tay vuốt nhẹ tóc ra sau tai, cố lấy lại vẻ tự nhiên. "Ăn xong thì nghỉ một lát đi, đừng làm việc nữa." Cô đứng dậy, định quay về bàn thì Lục Trầm gọi với theo: "Tinh Dao." Cô quay lại. Cậu ngập ngừng, rồi khẽ nói: "Mai tớ đợi cậu ở thư viện."

Tinh Dao gật đầu, không nói thêm, quay về chỗ ngồi. Gia Ninh nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý, nhưng lần này cô bạn không trêu nữa, chỉ cúi xuống ăn tiếp. Khi ra về, Tinh Dao liếc nhìn về phía quầy, thấy Lục Trầm đang dọn dẹp, bóng lưng gầy gò dưới ánh đèn vàng. Cô kéo tay Gia Ninh bước ra ngoài, lòng nhẹ nhõm hơn hẳn.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.