Chương 23 / 26

Nơi mùa hè dừng lại

Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Ôn Tinh Dao
Chỉ số ở chương 23
Hạnh Phúc94/100
Sức Hút95/100
Danh Tiếng93/100

Mục tiêu

Sống tự do, không ràng buộc

Quan hệ

Mẹ
căng thẳng
Lục Mẫn
nghi ngờ
Lục Trầm
thân thiết hơn
Thầy Trương
quen biết
Tống Gia Ninh
bạn thân
Bà nội Lục Trầm
thương mến

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 111

BẠN ĐÃ CHỌN

Vài ngày sau, kỳ thi cuối kỳ cũng kết thúc. Buổi sáng hôm công bố điểm, cả lớp náo nhiệt hơn thường ngày. Giáo viên chủ nhiệm cầm bảng kết quả bước vào, sau khi ổn định lớp mới đọc từng thứ hạng. “Đứng đầu toàn khối lần này là Lục Trầm.” Cả lớp lập tức xôn xao. Lục Trầm chỉ khẽ gật đầu, vẻ mặt vẫn bình thản như thường. “Đứng thứ hai, Tinh Dao.” Gia Ninh lập tức quay sang ôm lấy cánh tay cô. “Đỉnh quá! Hai người lại đứng nhất nhì rồi!” Tinh Dao bật cười, quay sang nhìn Lục Trầm. Cậu cũng vừa lúc nhìn sang cô, ánh mắt thoáng cong lên. Tan học, Tinh Dao cầm bảng điểm trở về nhà. Vừa bước vào phòng khách, cô đã nhìn thấy mẹ đang ngồi trên sofa. “Con về rồi à?” “Vâng.” Tinh Dao đặt cặp xuống, lấy bảng điểm ra đưa cho mẹ. “Mẹ xem này.” Mẹ cô nhận lấy, ánh mắt lướt qua bảng điểm rồi dừng lại ở dòng thứ hạng. “Thứ hai?” Tinh Dao khẽ gật đầu. “Vâng.” Sắc mặt mẹ cô lập tức trầm xuống. “Lần này con đứng thứ hai?”

Mẹ cô đặt bảng điểm xuống bàn, ánh mắt không giấu được sự không hài lòng. "Con đứng thứ hai? Ai đứng nhất?"

Tinh Dao hơi khựng lại, rồi đáp: "Bạn cùng lớp ạ. Bạn ấy tên Lục Trầm."

Mẹ cô nhíu mày: "Lục Trầm? Có phải cậu bé mà con hay học cùng thư viện không?"

"Vâng ạ."

Mẹ cô im lặng một lúc, rồi đẩy bảng điểm về phía cô: "Lần sau cố gắng lên. Mẹ không muốn con chỉ dừng lại ở vị trí thứ hai." Bà đứng dậy, bước lên lầu, để lại Tinh Dao đứng một mình trong phòng khách. Cô nhìn bảng điểm trên bàn, những con số đẹp đẽ bỗng trở nên nặng nề hơn. Cô lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn từ Lục Trầm: "Cậu về đến nhà chưa?" Cô nhìn dòng chữ ấy một lúc, rồi khẽ mỉm cười, đánh máy trả lời.

Hạnh Phúc 2
Lượt 112

BẠN ĐÃ CHỌN

Tinh Dao cúi đầu gõ: Tinh Dao: Tớ về rồi. Nói xong cô cất điện thoại Giờ ăn tối, mẹ cô ngồi trước bàn ăn, ánh mắt nghiêm túc: “Từ ngày mai giảm bớt những buổi đi chơi. Buổi tối ở nhà học thêm hai tiếng. Mẹ sẽ tìm giáo viên phụ đạo cho con.”

Tinh Dao đặt đũa xuống, nhìn mẹ. "Mẹ, con nghĩ không cần giáo viên phụ đạo đâu ạ. Con có bạn học cùng, bạn ấy học giỏi lắm, con nhờ bạn ấy kèm cũng được."

Mẹ cô ngước lên, ánh mắt sắc hơn: "Bạn nào? Có phải cậu bé đứng nhất hôm nay không?"

"Vâng ạ."

Mẹ cô im lặng một lát, rồi đặt đũa xuống, giọng lạnh hơn: "Con là con gái nhà Ôn thị. Chuyện học hành, mẹ sẽ lo. Không cần phải nhờ vả người ngoài."

Lượt 113

BẠN ĐÃ CHỌN

“Chuyện này quyết định vậy đi.” Mẹ cô cầm đũa lên, không nhìn cô nữa. “Từ ngày mai mẹ sẽ sắp xếp giáo viên cho con.” Tinh Dao không nói thêm. Cô biết càng tranh luận, mẹ sẽ càng không vui. Vì vậy chỉ khẽ đáp: “Vâng.” Bữa cơm tiếp tục trong im lặng. Tối hôm đó, Tinh Dao trở về phòng, ngồi trước bàn học rất lâu nhưng chẳng thể tập trung. Cô lấy điện thoại ra, nhìn khung chat với Lục Trầm. Ngón tay gõ rồi lại xóa mấy lần. Cuối cùng, cô gửi một câu: Tinh Dao: Có lẽ từ mai tớ phải học thêm rồi.

Lục Trầm: "Học thêm ở đâu?"

Tinh Dao nhìn màn hình, ngón tay lướt nhẹ. Cô biết nếu nói thật — rằng mẹ cô sắp xếp giáo viên riêng, rằng những buổi học ở thư viện có thể phải dừng lại — thì cậu sẽ chỉ gật đầu rồi lặng lẽ lui ra. Cô không muốn điều đó.

Tinh Dao: "Mẹ tớ bảo sẽ tìm gia sư cho tớ. Nhưng mà tớ chưa đồng ý đâu."

Cô gửi đi, rồi chờ. Một lúc sau, điện thoại rung lên: "Nếu cậu không thích học với gia sư, thì tớ vẫn ở thư viện. Sáng nào cũng vậy."

Tinh Dao nhìn dòng chữ ấy, lòng bỗng nhẹ hẳn. Cô không trả lời ngay, chỉ đặt điện thoại xuống, mỉm cười một mình trong bóng tối.

Hạnh Phúc 1
Lượt 114

BẠN ĐÃ CHỌN

Sáng hôm sau, Tinh Dao đến trường sớm hơn thường lệ. Trên tay cô còn cầm một túi giấy nhỏ, bên trong là bánh mì và sữa nóng. Vừa bước vào lớp, cô đã thấy Lục Trầm ngồi ở chỗ quen thuộc, cúi đầu đọc sách. Tinh Dao đặt túi giấy xuống trước mặt cậu. “Cho cậu.” Lục Trầm ngẩng lên, hơi bất ngờ. “Gì vậy?” “Đồ ăn sáng.” Cô kéo ghế ngồi xuống. “Hôm qua cậu nói sáng nào cũng ở thư viện, chắc lại quên ăn.”

Lục Trầm nhìn túi giấy trước mặt, rồi ngước lên nhìn cô. Cậu không nói gì, nhưng tay đã nhẹ nhàng kéo túi lại gần. "Cảm ơn cậu."

Tinh Dao ngồi xuống, mở vở ra, nhưng mắt vẫn liếc sang cậu. "Ăn đi, còn nóng đấy."

Cậu gật đầu, mở túi lấy ra ổ bánh mì, cắn một miếng nhỏ. Nhìn cậu ăn, Tinh Dao chợt nhớ đến lời hứa thả diều còn dang dở. Cô khẽ lên tiếng: "Mà này, cuối tuần này mình ra bãi đất trống thả diều tiếp nhé? Lần trước vui quá, mà diều của cậu làm vẫn còn tốt mà."

Lục Trầm nuốt xong miếng bánh, khẽ "ừm" một tiếng. Rồi cậu ngước lên, nhìn cô: "Nhưng mà mẹ cậu có cho đi không?"

Hạnh Phúc +1
Lượt 115

BẠN ĐÃ CHỌN

"Tớ sẽ xin phép mẹ. Nếu mẹ không cho, tớ sẽ trốn. — Cười nhẹ — Đùa thôi, tớ sẽ thuyết phục mẹ."

Lục Trầm nhìn cô, ánh mắt thoáng chút bất an, nhưng rồi cậu gật đầu: "Ừm. Nếu cần, tớ có thể đợi cậu." — Giọng cậu trầm nhưng chắc, như một lời hứa. Tinh Dao cúi xuống mở vở, nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán. Cô biết mẹ mình sẽ không dễ dàng đồng ý, nhất là khi bà đã bắt đầu nghi ngờ về những buổi đi chơi gần đây. Nhưng cô cũng biết, nếu không đi, cô sẽ tiếc nuối. Cô nhìn sang Lục Trầm, thấy cậu đã ăn xong, đang gấp túi giấy lại gọn gàng. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô — hay là rủ bà nội đi cùng? Như vậy vừa có cớ xin phép, vừa khiến bà vui.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.