Chương 24 / 26

Nơi mùa hè dừng lại

Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Ôn Tinh Dao
Chỉ số ở chương 24
Hạnh Phúc97/100
Sức Hút96/100
Danh Tiếng95/100

Mục tiêu

Sống tự do, không ràng buộc

Quan hệ

Mẹ
căng thẳng
Lục Mẫn
nghi ngờ
Lục Trầm
thân thiết hơn
Thầy Trương
quen biết
Tống Gia Ninh
bạn thân
Bà nội Lục Trầm
thương mến

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 116

BẠN ĐÃ CHỌN

Buổi chiều tan học, Tinh Dao vừa thu dọn sách vở thì nhớ đến lời mẹ dặn. Hôm nay cô phải về nhà học với gia sư. Cô quay sang nhìn Lục Trầm, hơi ngập ngừng: “Hôm nay tớ không đến thư viện được.” “Ừ.” “Ngày mai tớ sẽ cố gắng đến.” Lục Trầm gật đầu. “Không sao. Cậu cứ học đi.” Tinh Dao nhìn cậu một lát, rồi mới đeo cặp rời khỏi lớp. Về đến nhà, phòng học riêng đã được chuẩn bị sẵn. Gia sư mẹ cô mời đến là một giáo viên trẻ, nghiêm túc và có kinh nghiệm. Trên bàn đã đặt đầy sách tham khảo cùng đề thi. Tinh Dao ngồi xuống, cố tập trung nghe giảng.

Buổi học kéo dài hai tiếng đồng hồ. Đến khi gia sư ra về, Tinh Dao ngồi lại bàn học, nhìn chồng sách tham khảo trước mặt mà thở dài. Cô lấy điện thoại ra, thấy một tin nhắn từ Lục Trầm: "Học xong chưa?" Cô mỉm cười, gõ trả lời: "Xong rồi. Mà cậu làm gì thế?" "Đang ở viện với bà. Bà hỏi về cậu." Tinh Dao nhìn dòng chữ, lòng bỗng ấm lên. Cô nhắn lại: "Tuần sau tớ lên thăm bà nhé. Nhắn bà giữ sức khỏe."

Hạnh Phúc 1
Lượt 117

BẠN ĐÃ CHỌN

Lục Trầm trả lời rất nhanh: “Ừ. Bà nghe chắc sẽ vui.” Tinh Dao nhìn màn hình một lúc, rồi hỏi: “Bà đỡ hơn chưa?” “Đỡ nhiều rồi. Hôm nay còn đòi xuống sân đi bộ.”

Tinh Dao đặt điện thoại xuống, lòng nhẹ nhõm hơn khi nghe tin bà khỏe. Cô mở vở ra, định ôn lại bài, nhưng mắt cứ vô tình nhìn về phía cuốn lịch treo tường — cuối tuần còn ba ngày nữa. Cô cầm bút lên, viết nguệch ngoạc vài dòng, rồi lại đặt xuống.

Sáng hôm sau, Tinh Dao đến trường sớm hơn thường lệ. Cô mang theo một túi nhỏ — bên trong là chiếc diều giấy mà cô đã mua thêm ở tiệm đồ chơi hôm qua, một con diều hình con bướm màu xanh lam, có đuôi dài. Cô đặt nó lên bàn Lục Trầm trước khi cậu vào lớp, kèm một tờ giấy nhắn: "Cái này cho bà. Chiều nay mình cùng thả với bà nhé?"

Lục Trầm bước vào, thấy chiếc diều trên bàn thì khựng lại. Cậu cầm tờ giấy lên đọc, rồi quay sang nhìn Tinh Dao đang ngồi ở bàn bên cạnh, khẽ mỉm cười.

Hạnh Phúc +2Danh Tiếng +1
Lượt 118

BẠN ĐÃ CHỌN

"Chiều nay tan học mình qua đón bà rồi ra bãi đất trống nhé? Tớ xin mẹ đi học thêm rồi."

Lục Trầm cầm tờ giấy nhắn lên, nhìn dòng chữ của cô rồi cất vào túi. Cậu quay sang Tinh Dao, khẽ gật đầu: "Ừm, chiều nay tớ đợi cậu ở cổng sau." Nói rồi cậu ngồi xuống, mở vở ra học như không có chuyện gì, nhưng Tinh Dao kịp thấy cậu cất tờ giấy vào ngăn bàn rất cẩn thận. Buổi học hôm đó trôi qua nhanh hơn mọi khi. Đến giờ tan, Tinh Dao thu dọn cặp rồi ra cổng sau. Lục Trầm đã đứng đó từ lúc nào, tay cầm chiếc diều xanh lam và một túi nhỏ đựng đồ. Thấy cô, cậu chỉ nói: "Đi thôi, tớ báo với bà rồi." Hai người đến bệnh viện, đón bà nội ra xe lăn. Bà thấy chiếc diều xanh lam thì mắt sáng lên: "Ồ, đẹp quá! Các cháu mua cho bà đấy à?" Tinh Dao cười, đẩy xe lăn ra phía bãi đất trống. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo hương cỏ khô. Lục Trầm buộc dây diều vào tay vịn xe lăn cho bà cầm, rồi đứng dậy lùi ra sau kéo dây. Chiếc diều từ từ bay lên, đuôi dài phấp phới trong gió. Bà nội ngước nhìn, cười mãn nguyện. Tinh Dao đứng bên cạnh Lục Trầm, cùng nhìn lên bầu trời. Một lúc sau, cô khẽ hỏi: "Lục Trầm, cậu có thấy vui không?" Cậu không trả lời ngay, nhưng Tinh Dao thấy khóe môi cậu cong lên rất nhẹ, rồi cậu gật đầu: "Ừm."

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1
Lượt 119

BẠN ĐÃ CHỌN

Tinh Dao nhìn cậu, cũng khẽ cười. “Vậy là tốt rồi.” Bà nội ngồi phía trước nghe thấy, quay đầu nhìn hai đứa, ánh mắt hiền từ. “Có hai đứa ở bên cạnh, bà cũng vui.” Lục Trầm im lặng, chỉ cúi xuống chỉnh lại dây diều cho bà. Tinh Dao đứng bên cạnh, thuận tay kéo lại chiếc khăn mỏng trên vai bà. Gió chiều thổi qua, chiếc diều xanh lam bay càng lúc càng cao. Bà nội nhìn một lúc rồi nói: “Dao Dao, cháu lại đây ngồi cạnh bà.” Tinh Dao ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh xe lăn. Bà nắm lấy tay cô, vỗ nhẹ. “Sau này rảnh thì thường xuyên đến chơi với bà nhé.”

Tinh Dao nắm lại tay bà, khẽ gật đầu: "Dạ, cháu sẽ thường xuyên lên thăm bà. Chỉ sợ bà chê cháu quấy rầy thôi ạ."

Bà nội cười xòa, vuốt nhẹ tay cô: "Cháu ngoan quá, bà thương còn không hết, sao lại chê được."

Lục Trầm đứng dậy, thu dây diều lại. Cậu quay sang nhìn hai người, rồi khẽ nói: "Trời sắp tối rồi, mình đưa bà về thôi." Cả ba cùng nhau quay trở lại bệnh viện. Trên đường, bà nội ngồi trên xe lăn, tay vẫn cầm chiếc diều xanh lam, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn bầu trời như còn vương vấn. Đến cổng bệnh viện, bà quay sang Tinh Dao: "Tuần sau lại đến chơi với bà nhé." Tinh Dao gật đầu, rồi nhìn Lục Trầm đẩy xe lăn vào bên trong. Bóng cậu khuất dần sau cánh cửa kính. Cô đứng đó một lát, rồi mới quay ra trạm xe buýt.

Lượt 120

BẠN ĐÃ CHỌN

Tinh Dao vẫn bận rộn với những buổi học thêm, Lục Trầm vẫn vừa học vừa tranh thủ làm thêm ở quán lẩu. Hai người không còn có nhiều thời gian gặp riêng như trước, nhưng mỗi sáng vẫn ngồi cạnh nhau trong lớp, thỉnh thoảng trao đổi vài câu, hoặc lén để lại cho nhau một mẩu giấy nhỏ trên bàn. Cuối tuần nào có thời gian, Tinh Dao lại cùng Lục Trầm đến bệnh viện thăm bà. Sức khỏe của bà nội dần tốt lên. Sau một thời gian điều trị, bác sĩ cuối cùng cũng cho phép bà xuất viện. Ngày đón bà về, Tinh Dao cũng đến từ sớm. Cô cùng Lục Trầm thu dọn đồ đạc, dìu bà lên xe. Bà nội ngồi trên ghế sau, nhìn hai đứa trước mặt, cười đến mức mắt híp lại. “Cuối cùng cũng được về nhà rồi.” Tinh Dao ngồi bên cạnh bà, vui vẻ đáp: “Về nhà rồi thì bà phải nghe lời bác sĩ, nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”

Lục Trầm ngồi ghế lái, liếc qua kính chiếu hậu nhìn hai người phía sau, khẽ mỉm cười rồi nổ máy. Xe chậm rãi lăn bánh, rời xa cánh cổng bệnh viện. Bà nội dựa vào ghế, tay vẫn cầm chiếc khăn len màu xám mà Tinh Dao đã tặng. Ngôi nhà nhỏ nằm trong một con hẻm yên tĩnh. Tường đã cũ, nhưng trước cửa có vài chậu hoa giấy được cắt tỉa gọn gàng. Lục Trầm dìu bà vào nhà, Tinh Dao xách đồ theo sau. Gian phòng khách tuy nhỏ nhưng sạch sẽ, trên bàn đã có sẵn một lọ hoa cúc trắng. "Bà ngồi xuống nghỉ đi ạ, để cháu dọn dẹp cho." — Tinh Dao nói, tay đã bắt đầu sắp xếp lại thuốc men và đồ dùng cá nhân trên bàn. Bà nội nhìn cô tất bật, rồi quay sang Lục Trầm, nhỏ giọng: "Thằng Trầm, con ra chợ mua ít đồ về nấu bữa trưa đi. Để bà nói chuyện với bạn con một lát." Lục Trầm nhìn Tinh Dao, rồi gật đầu, cầm giỏ đi ra ngoài.

Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.