Chương 25 / 26
Nơi mùa hè dừng lại
Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
"Bà để cháu dọn dẹp xong đã rồi mình nói chuyện sau nhé?" — Vừa nói vừa tiếp tục thu dọn đồ đạc.
Bà nội ngồi xuống ghế, nhìn Tinh Dao lui cui thu dọn từng lọ thuốc, gấp từng chiếc khăn rồi xếp gọn lên kệ. Một lúc sau, bà khẽ lên tiếng: "Cháu Tinh Dao này, bà cảm ơn cháu nhiều lắm. Mấy tháng nay, nhờ có cháu mà thằng Trầm nó cũng thay đổi hẳn. Nó cười nhiều hơn, nói nhiều hơn, không còn co mình trong vỏ ốc như trước nữa." Tinh Dao dừng tay, quay lại nhìn bà. Bà nội tiếp lời, giọng trầm hơn: "Bà già rồi, không biết còn được bao lâu nữa. Nhưng có một điều bà muốn nói với cháu — nếu sau này có chuyện gì, cháu hãy nhớ rằng bà luôn xem cháu như cháu gái. Còn thằng Trầm, nếu nó có làm gì khiến cháu buồn, cháu cứ nói với bà, bà sẽ bênh cháu." Tinh Dao nghe vậy, lòng bỗng nghẹn lại. Cô đặt lọ thuốc xuống bàn, đến ngồi bên cạnh bà, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai bà: "Bà nói thế làm cháu muốn khóc đấy." Bà nội cười hiền, đưa tay xoa đầu cô.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Bà ơi, bà phải sống thật lâu, để còn thấy chúng cháu trưởng thành, thấy bạn Lục Trầm thi đỗ đại học nữa."
Lục Trầm xách giỏ đi chợ về, tay còn cầm thêm một bó rau muống tươi. Vừa bước vào cửa, cậu thấy Tinh Dao đang dựa đầu vào vai bà nội, hai người ngồi tựa vào nhau như ruột thịt. Cậu khựng lại một chút rồi lặng lẽ xoay người, đi thẳng vào bếp, để lại không gian riêng cho hai người. Tiếng nước chảy róc rách từ bếp vọng ra hòa cùng tiếng cười khẽ của bà nội. Một lát sau, Lục Trầm bưng ra ba bát cháo nóng, trên mỗi bát còn rắc chút hành lá thái nhỏ. Cậu đặt bát cháo trước mặt bà nội, rồi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Tinh Dao. "Ăn đi, cháo còn nóng." — Giọng cậu trầm nhưng dịu hơn mọi khi. Bà nội nhìn hai đứa, khẽ cười rồi cúi xuống ăn cháo. Tinh Dao cầm thìa lên, húp một ngụm — vị cháo ngọt thanh từ xương hầm, thấm đượm từng hạt gạo. Cô liếc sang Lục Trầm, thấy cậu cũng đang ăn, vành tai hơi đỏ dưới ánh đèn vàng.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Lục Trầm, cuối tuần này trường có hội thao. Cậu có đăng ký tham gia không? Tớ muốn đi cổ vũ cho cậu."
Lục Trầm đặt thìa xuống, nhìn cô một lúc rồi mới trả lời: "Có đăng ký chạy tiếp sức. Lớp cử tớ." Giọng cậu vẫn trầm, nhưng Tinh Dao thấy cậu hơi ngập ngừng khi nói tiếp: "Nhưng mà... tớ chạy không nhanh lắm đâu." Tinh Dao bật cười, chống cằm nhìn cậu: "Không sao, tớ cổ vũ cho cậu là được. Mà cậu đã tập luyện gì chưa?" "Chiều nay ra sân tập một lát." Cậu cúi xuống ăn tiếp, nhưng Tinh Dao thấy vành tai cậu lại hơi đỏ. Bà nội ngồi bên cạnh nhìn hai đứa, khẽ cười rồi tiếp tục ăn cháo, không nói gì thêm. Chiều hôm đó, Tinh Dao ra về, hẹn chiều mai sẽ đến xem Lục Trầm tập chạy. Cô vừa về đến nhà thì thấy mẹ đang ngồi ở phòng khách, bên cạnh là một xấp tài liệu dày. "Mẹ có chuyện muốn nói với con."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Dạ, mẹ nói đi ạ." — Ngồi xuống đối diện, chuẩn bị tinh thần.
Mẹ cô đẩy xấp tài liệu về phía trước, giọng bình thản nhưng có chút gì đó kiên quyết: "Mẹ đã liên hệ với trường bên Anh. Học kỳ tới, con sẽ chuyển sang đó học."
Tinh Dao sững người. Cô nhìn xấp tài liệu trên bàn — tiêu đề in rõ ràng bằng tiếng Anh, bên dưới là logo của một trường trung học danh tiếng ở London. Tay cô khẽ siết lại trên đầu gối.
"Mẹ... sao đột ngột vậy ạ? Con đang học giữa kỳ mà."
Mẹ cô nhìn cô, ánh mắt không lay chuyển: "Mẹ đã tính từ lâu rồi. Chỉ là chưa nói với con thôi. Môi trường bên đó tốt hơn, con sẽ có tương lai rộng mở hơn. Ở đây, con chỉ dừng lại ở vị trí thứ hai — mẹ không hài lòng với điều đó."
BẠN ĐÃ CHỌN
Tinh Dao im lặng hồi lâu, ánh mắt dừng trên xấp tài liệu trước mặt. Cô biết mẹ đã quyết định, nếu cứ phản đối thì cũng chẳng thay đổi được gì. Cô hít một hơi thật sâu, ngẩng lên nhìn mẹ. “Vậy nếu con ở lại thì sao ạ?”
Mẹ cô đặt tách trà xuống, nhìn con gái với ánh mắt dài: "Ở lại thì con sẽ tiếp tục như bây giờ — học hành bình thường, rồi thi đỗ một trường đại học trong nước. Cũng không phải là không tốt. Nhưng mẹ muốn con có nhiều hơn thế." Bà ngừng lại, giọng trầm xuống: "Mẹ đã sắp xếp mọi thủ tục rồi. Con chỉ cần đồng ý."
Tinh Dao siết chặt tay trên đầu gối, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Cô biết mẹ mình — một khi đã quyết, không gì lay chuyển được. Nhưng trong đầu cô lúc này chỉ hiện lên một hình ảnh: Lục Trầm đứng dưới nắng chiều, tay cầm chiếc diều xanh lam, khóe môi cong lên nụ cười hiếm hoi. Và bà nội ngồi trên xe lăn, tay vuốt ve chiếc khăn len màu xám, ánh mắt hiền từ nhìn cô.
"Cho con một tuần được không ạ?" — Cô ngước lên, giọng bình tĩnh hơn cô tưởng — "Một tuần để con suy nghĩ, để con... chuẩn bị tinh thần."
Mẹ cô nhìn cô một lúc, rồi khẽ gật đầu: "Được. Một tuần."
Tinh Dao đứng dậy, cầm xấp tài liệu lên rồi bước về phòng. Khi cánh cửa đóng lại, cô dựa lưng vào đó, nhắm mắt thật chặt.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


