Chương 26 / 26
Nơi mùa hè dừng lại
Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Đêm hôm đó, Tinh Dao nằm trên giường rất lâu nhưng không tài nào ngủ được. Xấp tài liệu du học vẫn đặt trên bàn, từng dòng chữ tiếng Anh khiến lòng cô nặng trĩu. Cô nghĩ đến những ngày qua, nghĩ đến lớp học, những buổi ngồi thư viện, những lần cùng Lục Trầm đến thăm bà nội. Cuối cùng, cô ngồi dậy. Tinh Dao mở cửa phòng, đi thẳng sang phòng mẹ. “Mẹ, con muốn nói chuyện.” Mẹ cô ngẩng lên khỏi tập tài liệu. “Chuyện gì?” Tinh Dao hít sâu, rồi nói: “Con không cần một tuần để suy nghĩ nữa.” Bà hơi ngạc nhiên. “Vậy con quyết định thế nào?” “Con muốn ở lại.” Mẹ cô im lặng nhìn cô. Tinh Dao bước đến gần, giọng rõ ràng hơn: “Mẹ cho con một tháng. Trong một tháng này, con sẽ cố gắng hết sức để cải thiện thành tích. Con không dám nói chắc chắn mình sẽ đứng đầu, nhưng con sẽ ít nhất phải tăng hạng so với lần trước.”
Mẹ cô nhìn con gái một lúc lâu, rồi khẽ thở dài: "Một tháng. Con có chắc không?" Tinh Dao gật đầu, mắt không hề chớp: "Con chắc. Nếu con không làm được, con sẽ nghe lời mẹ đi du học." Bà im lặng một lát, rồi gật đầu: "Được. Một tháng. Nhưng nếu con không giữ lời, mẹ sẽ lập tức làm thủ tục, không bàn lại." Tinh Dao thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu: "Cảm ơn mẹ." Cô quay về phòng, lòng vừa nặng trĩu vừa nhẹ nhõm lạ thường. Sáng hôm sau, Tinh Dao đến trường sớm. Cô tìm thấy Lục Trầm ở thư viện, ngồi xuống đối diện, nhìn cậu một lúc rồi nói: "Lục Trầm, tớ có chuyện muốn nói với cậu. Chuyện quan trọng."
BẠN ĐÃ CHỌN
Lục Trầm đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn cô. “Chuyện gì?” Tinh Dao im lặng vài giây rồi kể cho cậu nghe chuyện mẹ muốn đưa cô sang Anh, cùng với lời hứa một tháng mà cô vừa đưa ra. Nghe xong, Lục Trầm không hỏi vì sao cô muốn ở lại, cũng không nói những lời an ủi sáo rỗng. Cậu chỉ nhìn cô rồi hỏi: “Cậu muốn ở lại đúng không?” Tinh Dao gật đầu. “Ừ.” “Vậy tớ giúp cậu.” Câu trả lời đơn giản đến mức cô hơi ngẩn người. Từ hôm đó, mỗi sáng trước giờ học, hai người đều đến thư viện. Lục Trầm giúp cô hệ thống lại những phần còn yếu, chia nhỏ từng môn để học. Chỗ nào cô không hiểu, cậu kiên nhẫn giảng lại; cô làm sai, cậu không trách mà chỉ bảo cô làm lại từ đầu.
Hai tuần trôi qua trong nhịp độ gấp gáp. Mỗi sáng, Tinh Dao đều có mặt ở thư viện trước khi Lục Trầm đến, sách vở đã mở sẵn, nước đã rót đầy hai cốc. Cô học như chưa từng được học — từng công thức, từng dạng bài, từng lỗi sai đều được ghi chép tỉ mỉ vào một cuốn sổ riêng. Lục Trầm vẫn ngồi bên cạnh, kiên nhẫn giảng giải từng bước, thỉnh thoảng lại nhìn cô viết rồi khẽ gật đầu hài lòng.
Hôm đó, sau khi giải xong một đề Toán khó, Tinh Dao ngả người ra ghế, thở phào. Cô quay sang nhìn Lục Trầm, người vẫn đang cắm cúi ghi chép bên cạnh. "Lục Trầm này." Cậu ngước lên. "Cảm ơn cậu. Nếu không có cậu, chắc tớ đã bỏ cuộc từ lâu rồi."
Lục Trầm nhìn cô một lúc, rồi cúi xuống, giọng trầm đều: "Cậu không bỏ cuộc được đâu. Vì tớ cũng không bỏ cuộc."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cô cúi xuống, giả vờ sắp xếp lại sách vở để che đi đôi tai đang nóng lên. “Cậu lúc nào cũng nói mấy câu khiến người khác…” “Gì?” “Không có gì.” Lục Trầm nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên. Hai người lại tiếp tục làm bài. Nhưng từ lúc ấy, chẳng ai thực sự tập trung được như trước. Một lúc sau, Tinh Dao vô tình làm rơi cây bút xuống sàn. Cả cô và Lục Trầm cùng cúi xuống nhặt. Đầu ngón tay chạm vào nhau. Tinh Dao lập tức dừng lại. Lục Trầm cũng khựng người. Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức cô có thể nghe thấy hơi thở của cậu. Không ai nói gì. Cuối cùng, Lục Trầm là người rút tay về trước, nhặt cây bút đưa cho cô. “Của cậu.” Tinh Dao nhận lấy, nhỏ giọng: “Ừ… cảm ơn.” Cô cúi đầu, nhưng khóe môi lại không nhịn được cong lên.
Lục Trầm đưa bút cho cô rồi quay về chỗ, nhưng không cầm sách lên ngay. Cậu nhìn ra cửa sổ một lúc, rồi bất ngờ nói: "Chiều nay tớ không phải làm thêm. Hay mình ra bãi đất trống một lát?" Tinh Dao ngước lên, hơi bất ngờ trước lời đề nghị hiếm hoi từ cậu. Cô gật đầu: "Được. Nhưng mà tớ phải về trước sáu giờ, không mẹ lại hỏi." "Ừm." Buổi chiều, hai người ra bãi đất trống sau trường. Gió thổi nhẹ, cỏ xanh mướt trải dài. Lục Trầm đưa tay lên chỉ về phía chân trời: "Hôm nay trời đẹp. Có thể thả diều được." Tinh Dao nhìn theo tay cậu, rồi quay sang cậu: "Cậu mang diều theo à?" Cậu lắc đầu: "Không. Chỉ là... tớ muốn ra ngoài một chút." Cô hiểu ý, ngồi xuống bãi cỏ, vỗ vào chỗ bên cạnh: "Vậy ngồi đi. Nói chuyện một lát." Lục Trầm ngập ngừng rồi ngồi xuống, cách cô một khoảng vừa đủ. Gió chiều thổi qua, mang theo hương cỏ khô. Một lúc lâu, cậu mới lên tiếng: "Tinh Dao, nếu cậu phải đi... tớ sẽ nhớ cậu."
BẠN ĐÃ CHỌN
Im lặng một lát, rồi nhìn thẳng vào mắt cậu: "Tớ cũng sẽ nhớ cậu. Nhưng mà tớ sẽ cố gắng để không phải nhớ."
Lục Trầm không đáp ngay. Cậu nhặt một cọng cỏ dại bên cạnh, vân vê trong tay, mắt nhìn ra khoảng trời xa. Một lúc sau, cậu khẽ nói: "Hồi nhỏ, tớ từng ước có một người bạn. Chỉ một người thôi. Sau này gặp cậu, tớ nghĩ ước đó thành thật rồi." Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt thẳng và trong hơn mọi khi: "Nên nếu cậu ở lại, tớ sẽ không để cậu hối hận."
Tinh Dao nhìn cậu, lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Gió chiều thổi qua, cuốn theo vài chiếc lá khô lăn dài trên mặt cỏ. Hai người ngồi đó đến khi hoàng hôn buông xuống, không ai nói thêm lời nào, nhưng khoảng lặng ấy lại có sức nặng hơn mọi lời hứa.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tối hôm trước kỳ thi tháng, bữa cơm nhà họ Ôn vẫn diễn ra như thường lệ. Ánh đèn vàng phủ xuống bàn ăn, không khí yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng bát đũa khẽ chạm nhau. Mẹ Tinh Dao đặt đũa xuống, nhìn cô. “Ngày mai là kỳ thi tháng rồi.” Tinh Dao khẽ gật đầu. “Vâng.” “Cũng vừa đúng một tháng kể từ ngày mẹ cho con cơ hội.” Tay Tinh Dao khựng lại. Cô biết chuyện này sớm muộn cũng sẽ được nhắc đến. Mẹ cô nhìn cô, giọng bình thản: “Con còn nhớ thỏa thuận giữa chúng ta chứ?” “Con nhớ.” “Nếu kết quả lần này không có tiến bộ như con đã hứa, con sẽ sang Anh.”
Tinh Dao đặt đũa xuống, ngước lên nhìn mẹ. Giọng cô không lớn, nhưng rõ ràng từng chữ: "Con nhớ. Và con sẽ giữ lời hứa." Mẹ cô nhìn cô một lúc, rồi gắp một miếng rau bỏ vào bát con gái: "Ăn đi. Ngày mai thi rồi." Bữa cơm kết thúc trong im lặng. Tinh Dao lên phòng, ngồi trước bàn học nhìn chồng sách vở đã được ôn tập kỹ càng. Cô lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn của Lục Trầm: "Ngủ sớm đi. Mai tớ đợi cậu ở cổng trường." Cô nhắn lại: "Ừm. Cậu cũng ngủ sớm." Rồi tắt đèn, nằm xuống, nhưng mắt vẫn mở trong bóng tối. Sáng hôm sau, Tinh Dao đến trường sớm. Lục Trầm đã đứng ở cổng, tay cầm một hộp sữa nóng. Thấy cô, cậu đưa cho cô: "Uống đi, tập trung hơn." Cô nhận lấy, khẽ cười. Kỳ thi kéo dài hai buổi. Khi ra khỏi phòng thi cuối cùng, Tinh Dao thở ra một hơi dài. Cô đứng ở hành lang, nhìn bầu trời xám xịt, lòng lâng lâng khó tả. Một tuần sau, kết quả được công bố.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


