Chương 7 / 20
tương tác vượt màn hình:))) siu ngọt siu lú
Thanh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giàu có nhất
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
"Vâng, thưa Giám đốc. Em sẽ chuẩn bị kỹ hồ sơ của đối tác Nguyễn Minh và đợi anh lúc 5 giờ.(Bạn khẽ xoay người lại, tựa lưng vào cửa, nhìn anh ấy với nụ cười nửa miệng đầy kiêu kỳ):Vừa mới nói là 2 tuần nữa mới bắt đầu, vậy mà bây giờ sếp đã không nhịn được muốn mang em theo bên mình rồi sao? Em sẽ chuẩn bị thật tốt để làm 'vũ khí bí mật' cho anh chiều nay. Hẹn gặp anh lúc 5 giờ nhé, Min Ho!"(Nói xong, bạn mở cửa bước ra ngoài với một phong thái đầy tự tin, để lại một không gian tràn ngập sự mong đợi)
Bạn xoay người lại, tựa lưng vào cửa, nụ cười nửa miệng đầy kiêu kỳ. Lời nói của bạn khiến Min Ho bật cười, anh ta lắc đầu bất lực: "Em đúng là... không để tôi yên được." Bạn mỉm cười mãn nguyện, mở cửa bước ra ngoài, để lại phía sau ánh mắt dõi theo đầy say mê của vị giám đốc quyền lực.
Về đến phòng làm việc, bạn bắt đầu tra cứu về Nguyễn Minh. Ông ta là một doanh nhân gốc Việt, sở hữu chuỗi khách sạn lớn ở Đông Nam Á, có quan hệ làm ăn với JK từ nhiều năm trước. Nhưng có một chi tiết khiến bạn chú ý – tên ông ta xuất hiện trong một bài báo cũ về vụ tai nạn máy bay của ba mẹ Min Ho, với tư cách là đối tác có mặt tại buổi họp cuối cùng của họ trước khi chuyến bay định mệnh diễn ra.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Thưa Giám đốc, xe đã chuẩn bị xong ở dưới sảnh rồi ạ. Chúng ta có thể xuất phát đi gặp đối tác Nguyễn Minh ngay bây giờ.(Khi hai người bước vào khoang xe riêng tư, bạn chủ động ngồi cạnh anh ấy, đợi xe lăn bánh rồi mới xoay người lại, hạ giọng trầm ấm, bàn tay khẽ đặt lên mu bàn tay anh ấy một cách đầy chia sẻ):Min Ho à... trước khi gặp ông Nguyễn Minh, em có một chuyện muốn nói riêng với anh. Em đã tìm hiểu rất kỹ về ông ta, và em biết... ông ta từng là người có mặt trong buổi họp cuối cùng của ba mẹ anh ngày trước.(Bạn siết nhẹ tay anh ấy, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt anh ấy với tất cả sự chân thành):Em nói điều này không phải với tư cách trợ lý báo cáo công việc, mà với tư cách là người muốn ở bên cạnh anh chiều nay. Em biết cuộc gặp này sẽ khơi lại những ký ức không dễ chịu chút nào đối với anh. Chiều nay, anh cứ tập trung làm một Giám đốc bản lĩnh đối phó với ông ta trên bàn đàm phán, còn tất cả những áp lực hay tổn thương tâm lý của anh... hãy cứ để em san sẻ và gánh vác cùng anh, được không?"
Min Ho khựng lại khi nghe bạn nhắc về ba mẹ anh ta. Trong khoang xe riêng tư, ánh mắt anh ta tối sầm, bàn tay siết nhẹ khi bạn chạm vào. Một khoảng lặng dài trôi qua, chỉ có tiếng máy xe êm ái. Rồi anh ta quay sang nhìn bạn, ánh mắt có điều gì đó vỡ tan – bức tường lạnh lùng mà anh ta dựng lên bấy lâu. "Cảm ơn em," anh ta nói, giọng khàn đi. "Chưa từng có ai... dám nói với tôi điều đó." Anh ta đặt tay kia lên tay bạn, siết nhẹ: "Được. Chiều nay, tôi sẽ dựa vào em."
Xe dừng trước một tòa nhà cao tầng ở trung tâm Seoul. Nguyễn Minh đang đợi ở nhà hàng trên tầng 47. Khi bước vào thang máy, Min Ho quay sang bạn: "Em đã sẵn sàng chưa, vũ khí bí mật của tôi?"
BẠN ĐÃ CHỌN
(Bạn xoay người lại, đối diện thẳng với Min Ho. Bạn chủ động đưa tay lên chỉnh lại chiếc khuy măng sét hoặc vạt áo vest của anh ấy cho thật thẳng thớm, rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh ấy, nở một nụ cười rạng rỡ, sắc sảo đầy tự tin):"Em luôn sẵn sàng vì anh mà, Giám đốc. Anh cứ việc tỏa sáng với phong thái của một người đứng đầu JK, còn những góc khuất hay sơ hở của ông Nguyễn Minh... cứ để em 'đọc vị' và xử lý cho anh.
Bạn xoay người lại, đối diện thẳng với Min Ho. Ngón tay bạn khẽ chỉnh lại chiếc khuy măng sét trên cổ tay áo vest anh ta, vuốt nhẹ vạt áo cho thật thẳng thớm. Rồi bạn ngước lên, nhìn thẳng vào mắt anh ta với nụ cười rạng rỡ, sắc sảo đầy tự tin: "Em luôn sẵn sàng vì anh mà, Giám đốc. Anh cứ việc tỏa sáng với phong thái của một người đứng đầu JK, còn những góc khuất hay sơ hở của ông Nguyễn Minh... cứ để em 'đọc vị' và xử lý cho anh."
Min Ho nhìn bạn, ánh mắt có chút gì đó lắng đọng. Anh ta không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi đưa tay ra – một cử chỉ mời bạn bước vào thang máy trước. Khi cánh cửa thang máy khép lại, anh ta thì thầm: "Tôi tin em."
Thang máy dừng ở tầng 47. Cánh cửa mở ra, một người đàn ông trung niên với mái tóc muối tiêu, ánh mắt sắc lạnh đang ngồi ở bàn góc nhà hàng, nhìn về phía hai người với nụ cười dò xét.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Chào ông Nguyễn Minh. Tôi là Thanh, trợ lý riêng của Giám đốc Min Ho. Rất vinh hạnh được gặp ông tại Seoul. ba người ngồi xuống bàn tiệcTôi biết ông Nguyễn Minh là một doanh nhân rất bận rộn với chuỗi khách sạn lớn ở Đông Nam Á, lại là đối tác lâu năm của JK từ thời... ba mẹ của Giám đốc chúng tôi. Hôm nay, được đích thân tiếp đón một người thấu hiểu lịch sử của JK như ông, tôi thực sự rất ngưỡng mộ.(Bạn khẽ liếc nhìn phản ứng của ông Nguyễn Minh, nụ cười càng thêm ẩn ý):Sự kiện đấu giá từ thiện sắp tới của JK là một cột mốc rất quan trọng, và Giám đốc Min Ho luôn nhắc nhở tôi phải chuẩn bị vị trí trân trọng nhất cho ông. Chúng tôi tin rằng, một người có tình nghĩa sâu nặng với JK như ông Nguyễn Minh chắc chắn sẽ không làm những người đi sau như chúng tôi phải thất vọng, đúng không thưa ông?"
Bạn chủ động bước lên, nở nụ cười chuyên nghiệp nhưng sắc sảo, giới thiệu bản thân với Nguyễn Minh. Ông ta hơi ngạc nhiên trước sự tự tin của một trợ lý trẻ, nhưng nhanh chóng lấy lại phong thái, bắt tay bạn. "Chào cô Thanh, tôi đã nghe nhiều về cô từ Min Ho," ông ta nói, giọng trầm ấm pha chút dò xét.
Cả ba ngồi xuống bàn. Khi bạn nhắc đến "ba mẹ của Giám đốc", ánh mắt Nguyễn Minh thoáng dao động – một tia bất ngờ vụt qua rồi biến mất, nhưng bạn đã kịp bắt lấy. Ông ta cười xã giao: "JK luôn có một vị trí đặc biệt trong lòng tôi. Tôi rất mong chờ buổi đấu giá sắp tới."
Min Ho ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát bạn điều khiển cuộc trò chuyện, ánh mắt anh ta lấp lánh sự hài lòng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lùi lại, nhường lời cho Min Ho: "Nhưng chắc Giám đốc của tôi có nhiều điều muốn trao đổi riêng với ông hơn. Tôi xin phép được lắng nghe và học hỏi."
Bạn khẽ lùi lại, nhường không gian cho Min Ho, ánh mắt vẫn dõi theo từng biểu cảm của Nguyễn Minh. Min Ho tiếp lời một cách tự nhiên, bắt đầu trao đổi về các điều khoản hợp tác cho sự kiện sắp tới. Trong khi hai người đàn ông nói chuyện, bạn lặng lẽ quan sát – từng cử chỉ, từng ánh mắt của Nguyễn Minh. Ông ta cười nói thoải mái, nhưng đôi khi ánh mắt lảng tránh khi nhắc đến quá khứ. Bạn ghi nhớ tất cả.
Cuộc gặp kéo dài hơn một giờ. Khi ra về, Nguyễn Minh bắt tay bạn hơi lâu hơn cần thiết, nói: "Cô Thanh đúng là một trợ lý xuất sắc. Min Ho thật may mắn." Trong thang máy đi xuống, Min Ho quay sang bạn: "Em thấy sao?"
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


