Chương 8 / 20

tương tác vượt màn hình:))) siu ngọt siu lú

Thanh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Thanh
Chỉ số ở chương 8
Hạnh Phúc88/100
Sức Hút93/100
Danh Tiếng95/100

Mục tiêu

Giàu có nhất

Quan hệ

Min Ho
thân thiết
Nguyễn Minh
dè chừng
Người đàn ông bí ẩn
tò mò

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Thanh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 36

BẠN ĐÃ CHỌN

"Em thấy... Nguyễn Minh là một con cáo già biết sợ rồi. Suốt buổi ông ta rất khôn ngoan, nhưng mỗi lần anh nhắc đến dự án hay em nhắc đến quá khứ, ánh mắt ông ta đều lảng tránh sang bên trái. Ông ta chắc chắn đang giấu một quân bài tẩy, hoặc... một sự cắn rứt lương tâm với ba mẹ anh.(Bạn siết nhẹ tay anh ấy, nụ cười trở nên dịu dàng và ấm áp vô cùng):Nhưng chuyện đó để em lo tiếp cho. Còn bây giờ, em chỉ thấy một điều thôi... Giám đốc của em chiều nay kiên cường và bản lĩnh lắm. Anh đã vất vả rồi.(Bạn khẽ chớp mắt tinh nghịch, hạ giọng làm nũng):Lúc nãy Nguyễn Minh bảo anh 'may mắn' khi có em, anh vẫn chưa trả lời ông ta đâu đấy nhé. Giờ hết giờ làm việc rồi, người đàn ông may mắn này có định giữ lời hứa đưa 'vũ khí bí mật' đi ăn tối để giải tỏa căng thẳng không, Min Ho?"

Min Ho nhìn bạn, ánh mắt lấp lánh niềm vui sau một ngày dài căng thẳng. Anh ta không trả lời ngay, mà kéo nhẹ tay bạn lại gần hơn, hạ giọng thì thầm: "Nguyễn Minh nói đúng. Tôi là người đàn ông may mắn nhất Seoul hôm nay." Anh ta dừng lại, nhìn ra cửa kính thang máy đang dần xuống tầng trệt, rồi quay sang bạn: "Vậy em muốn ăn gì? Tôi biết một quán lẩu ngon ở khu Itaewon, hoặc nếu em thích sang trọng hơn, có một nhà hàng Ý view sông Hàn."

Thang máy mở ra, sảnh khách sạn lộng lẫy hiện ra trước mắt. Đồng hồ trên tay bạn chỉ 6:47 tối – thành phố Seoul bắt đầu lên đèn.

Lượt 37

BẠN ĐÃ CHỌN

(Bạn mỉm cười rạng rỡ, bàn tay vẫn để yên trong tay anh ấy, khẽ lắc nhẹ tay như đang làm nũng một cách đáng yêu):"Em chọn quán lẩu ở Itaewon nhé! Chiều nay chúng ta làm người lớn, mặc đồ vest và đối phó với cáo già thương trường đủ mệt rồi. Bây giờ em chỉ muốn làm một cô gái bình thường, cùng người đàn ông của mình đi ăn một món thật ấm áp thôi.(Bạn ngước lên nhìn anh ấy, ánh mắt lấp lánh ý cười tinh nghịch):View sông Hàn lãng mạn thật đấy, nhưng em nghĩ khói lẩu nghi ngút ở Itaewon... sẽ dễ làm người ta xích lại gần nhau hơn. Chúng ta đi thôi anh, em đói lắm rồi!"

Min Ho bật cười trước sự tinh nghịch của bạn, ánh mắt anh ta dịu lại đầy yêu chiều. "Em nói đúng. Khói lẩu làm người ta xích lại gần nhau hơn." Anh ta giữ chặt tay bạn, dẫn bạn ra khỏi sảnh khách sạn, ra chiếc xe đang đợi sẵn. "Đi Itaewon," anh ta nói với tài xế, rồi quay sang bạn, khóe môi cong lên: "Vậy để tôi thấy một Thanh không mặc vest, không phải trợ lý, chỉ là một cô gái bình thường đang đói."

Xe lăn bánh giữa dòng phố Seoul hoàng hôn. Ánh đèn đường vàng ấm hắt qua cửa kính, chiếu lên gương mặt hai người. Bạn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh ta vẫn chưa rời – một cảm giác an toàn và mong chờ.

Quán lẩu Itaewon hiện ra, là một quán nhỏ ấm cúng với ánh đèn vàng, hương thơm nồng nàn tỏa ra từ những nồi lẩu đang sôi sùng sục. Min Ho mở cửa cho bạn, nói: "Đây là quán tôi hay đến mỗi khi muốn trốn khỏi thế giới. Không ai biết tôi là giám đốc JK ở đây."

Hạnh Phúc +1
Lượt 38

BẠN ĐÃ CHỌN

(Bạn bước vào quán, hít hà mùi thơm ấm cúng của nồi lẩu rồi tháo chiếc áo vest trắng bên ngoài ra, treo lên ghế, chỉ còn lại chiếc áo hai dây hoặc sơ mi lụa mềm mại bên trong. Bạn ngồi xuống chiếc ghế đối diện nhưng chủ động kéo nó lại gần anh ấy hơn một chút, mỉm cười dịu dàng):"Thích thật đấy anh ạ. Không gian thế này mới đúng là nơi để 'sạc' lại năng lượng chứ.(Khi nồi lẩu được bưng ra sôi sùng sục, bạn chủ động cầm đũa gắp những miếng ngon nhất bỏ vào bát của Min Ho, ánh mắt tràn đầy sự chăm sóc):Của anh này. Chiều nay anh làm việc vất vả nhất rồi, phải ăn nhiều vào nhé. Ở đây không có Giám đốc JK, nên anh cũng không cần phải gồng mình tỏ ra hoàn hảo đâu. Cứ thả lỏng và để em chăm sóc anh tối nay nhé.(Bạn khẽ nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh ấy qua làn khói lẩu mờ ảo, giọng nói hạ thấp đầy nũng nịu và quyến rũ):Anh bảo muốn thấy một cô gái Thanh bình thường đúng không? Cô gái bình thường này... thực ra rất lười gắp thức ăn cho người khác đấy. Anh là người đầu tiên và duy nhất được nhận đặc quyền này của em hôm nay, Min Ho ạ."

Min Ho nhìn bạn, ánh mắt dịu dàng đến nao lòng. Anh ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn bạn gắp thức ăn cho mình, rồi bất ngờ đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc mai của bạn ra sau tai. "Cảm ơn em," anh ta thì thầm, giọng trầm ấm hơn cả khói lẩu đang bốc lên. Anh ta cầm đũa, gắp một miếng thịt bò nhúng qua nước lẩu rồi đặt nhẹ vào bát bạn: "Của em đây. Để tôi chăm sóc em lại."

Bầu không khí giữa hai người trở nên ấm áp lạ thường. Quán lẩu nhỏ với tiếng cười nói xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại hai người đối diện nhau qua làn khói mờ ảo.

Lượt 39

BẠN ĐÃ CHỌN

(Bạn không ngồi yên ở phía đối diện nữa. Bạn thong thả đặt đũa xuống, đứng dậy, cầm theo ly nước của mình rồi bước vòng qua chiếc bàn nhỏ để đi sang phía anh ấy. Thay vì ngồi chiếc ghế bên cạnh, bạn chủ động ngồi xuống ngay sát cạnh Min Ho, khoảng cách gần đến mức vai hai người chạm vào nhau):"Ngồi đối diện xa quá, khói lẩu che mất gương mặt đẹp trai của Giám đốc rồi, em không nhìn rõ được."(Bạn khẽ mỉm cười tinh nghịch. Dưới gầm bàn, bạn thong thả đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình ra, chủ động đan năm ngón tay vào bàn tay đang ấm áp của Min Ho, siết nhẹ một cái đầy chiếm hữu):"Mà lúc nãy anh bảo muốn thấy một cô gái Thanh bình thường đúng không? Cô gái bình thường này khi ở bên người mình thích... thực ra rất thích bám người và hay làm nũng như thế này đấy.(Bạn nghiêng đầu, tựa nhẹ cằm lên vai anh ấy trong một giây, giọng thì thầm ngọt ngào):Hôm nay em đã làm chỗ dựa cho anh trước ông Nguyễn Minh rồi. Bây giờ, tay em đang hơi lạnh đây này... Giám đốc sưởi ấm cho em đi, rồi từ nay về sau, em cho phép anh chăm sóc em cả đời, Min Ho nhé?"

Bạn chủ động ngồi sát cạnh Min Ho, tay đan vào tay anh ta, tựa nhẹ lên vai anh ấy trong một giây. Min Ho khựng lại, hơi thở anh ta như ngưng đọng. Rồi anh ta từ từ siết chặt tay bạn, nâng bàn tay bạn lên, đặt lên môi hôn nhẹ – một nụ hôn ấm áp, dịu dàng. "Tay em lạnh thật," anh ta thì thầm, mắt nhìn bạn không rời. "Tôi sẽ sưởi ấm cho em. Không chỉ hôm nay, mà mãi mãi về sau." Anh ta giữ tay bạn trong lòng bàn tay mình, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay bạn.

Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên lãng mạn đến ngạt thở. Nồi lẩu vẫn sôi sùng sục, nhưng không ai còn để ý đến thức ăn nữa.

Lượt 40

BẠN ĐÃ CHỌN

(Bạn khẽ mỉm cười, cảm nhận hơi ấm từ đôi môi anh ấy vẫn còn vương trên da thịt. Bạn không rút tay lại, mà xích lại gần anh ấy thêm một chút, tựa hẳn đầu lên bờ vai vững chãi của Min Ho, giọng nói trầm ấm và tràn đầy hạnh phúc):"Em sẽ ghi nhớ lời hứa này của anh đấy nhé, Min Ho. Đêm nay thành phố Seoul lạnh thật, nhưng vì có bàn tay của anh, em thấy lòng mình ấm áp hơn bao giờ hết.

Bạn tựa đầu lên vai Min Ho, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ bàn tay anh ta. Anh ta khẽ nghiêng đầu, áp má lên tóc bạn, thì thầm: "Thành phố này sẽ không còn lạnh nữa, vì tôi sẽ luôn ở bên em." Cả hai ngồi như vậy một lúc lâu, giữa tiếng lẩu sôi lách tách và tiếng cười nói xa xăm từ những bàn xung quanh.

Khi đã ăn xong, Min Ho đưa bạn về nhà. Xe dừng trước cửa, anh ta xuống trước, mở cửa cho bạn, tay vẫn giữ chặt tay bạn. "Ngày mai gặp lại em ở công ty," anh ta nói, ánh mắt luyến tiếc. "Ngủ ngon nhé, Thanh."

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.