Chương 9 / 20
tương tác vượt màn hình:))) siu ngọt siu lú
Thanh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giàu có nhất
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
"Đường về nhà một mình lạnh lắm, mà em thì lại không nỡ để người đàn ông may mắn của em phải lái xe một mình lúc đêm muộn thế này...(Bạn tiến sát lại gần anh ấy, nụ cười trở nên ngọt ngào và tràn đầy sự khiêu khích):Hay là... đêm nay anh ở lại đây đi? Nhà em tuy không sang trọng như căn hộ của Giám đốc JK, nhưng chắc chắn là đủ ấm áp để sưởi ấm cho anh, và em hứa sẽ không để anh phải 'mất ngủ' một mình đâu. Anh có dám nhận lời mời này của cô trợ lý nhỏ không, Min Ho?"
Bạn tiến sát lại gần Min Ho, ánh mắt ngọt ngào pha chút khiêu khích. Anh ta đứng yên, nhìn bạn, hơi thở có chút gấp gáp. Tay anh ta vẫn giữ tay bạn, ngón tay cái vuốt nhẹ lên mu bàn tay bạn. Một khoảng lặng đầy căng thẳng trôi qua giữa hai người dưới ánh đèn đường vàng vọt.
Rồi Min Ho khẽ cười, một nụ cười vừa bất lực vừa đầy yêu chiều: "Em biết không... tôi từng nghĩ mình là người đàn ông lý trí nhất Seoul." Anh ta dừng lại, kéo bạn vào lòng, vòng tay ôm nhẹ: "Nhưng từ khi gặp em, tôi sẵn sàng phá vỡ mọi nguyên tắc." Anh ta buông bạn ra, nhìn thẳng vào mắt bạn: "Nhưng không phải tối nay. Tôi muốn em thật sự muốn tôi, không phải vì men rượu hay cảm xúc nhất thời. Khi tôi bước vào căn nhà của em, tôi muốn đó là vì cả hai chúng ta đều sẵn sàng."
Anh ta cúi xuống, đặt lên trán bạn một nụ hôn nhẹ nhàng: "Ngủ ngon, Thanh. Mai gặp lại."
BẠN ĐÃ CHỌN
(Bạn khẽ cười thành tiếng trước sự kiềm chế của anh ấy. Không hề lùi lại, bạn bất ngờ bước lên, ép sát toàn bộ thân mình vào lồng ngực Min Ho. Bàn tay bạn luồn thẳng vào sau gáy anh ấy, các ngón tay siết nhẹ vào tóc, kéo thấp đầu anh ấy xuống, thì thầm sát bờ môi):"Lý trí sao? Anh nhầm rồi, Min Ho ạ... Em không hề say rượu, và đây cũng không phải là cảm xúc nhất thời. Em tự hỏi là anh đang thực sự tỉnh táo, hay anh chỉ đang cố tìm một cái cớ để trốn chạy vì sợ mình sẽ hoàn toàn phát cuồng vì em?"
Bạn ép sát vào lồng ngực Min Ho, tay luồn vào gáy anh ta kéo thấp đầu xuống, hơi thở nóng hổi phả vào môi anh ta. Min Ho khựng lại hoàn toàn, cơ thể anh ta căng cứng trong giây lát, rồi bỗng nhiên anh ta buông tay bạn ra – nhưng không phải để đẩy bạn xa, mà là để vòng tay ôm chặt lấy eo bạn, kéo bạn sát vào người anh ta hơn. "Em nghĩ tôi đang trốn chạy?" Anh ta thì thầm, giọng khàn đặc, môi gần như chạm vào môi bạn. "Tôi đang cố gắng không để mình yêu em quá nhanh, Thanh ạ. Vì tôi biết một khi đã yêu, tôi sẽ không thể dừng lại." Anh ta nhìn sâu vào mắt bạn, ánh mắt nóng bỏng: "Nhưng hình như đã quá muộn rồi."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Vậy thì đừng dừng lại..."(Dứt lời, bạn chủ động nhón chân lên, đặt một nụ hôn sâu và nồng cháy thẳng vào môi Min Ho. Bàn tay đang luồn sau gáy anh ấy siết chặt hơn, kéo anh ấy hoàn toàn chìm vào nụ hôn của bạn. Min Ho khựng lại một giây vì bất ngờ, nhưng ngay sau đó, anh ấy hoàn toàn đầu hàng trước cảm xúc, đáp lại nụ hôn của bạn một cách cuồng nhiệt và chiếm hữu).(Một tay bạn thò ra phía sau, mò mẫm tìm nắm cửa căn hộ của mình, khẽ vặn chốt và đẩy nhẹ cánh cửa mở ra. Bạn khẽ dứt khỏi nụ hôn trong gang tấc, hơi thở dồn dập, thì thầm đầy khiêu khích sát bờ môi anh ấy):"Vào nhà với em, Min Ho."(Nói xong, bạn chủ động bước lùi lại một bước vào trong bóng tối ấm áp của căn hộ, bàn tay vẫn nắm chặt lấy cà vạt của anh ấy, kéo người đàn ông đang hoàn toàn mất đi lý trí kia bước theo mình qua cánh cửa).
Min Ho không chần chừ thêm một giây nào nữa. Anh ta bước theo bạn qua cánh cửa, tay đẩy nhẹ cánh cửa khép lại sau lưng. Trong bóng tối của căn hộ, chỉ có ánh đèn đường hắt qua rèm cửa, anh ta ôm chặt lấy bạn, kéo bạn vào một nụ hôn sâu hơn, cuồng nhiệt hơn. "Em biết em đang làm gì không?" Anh ta thì thầm giữa hơi thở gấp gáp, trán áp vào trán bạn.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Em biết rất rõ... Em đang chào đón người đàn ông của em bước vào thế giới của mình.(Bạn khẽ nghiêng đầu, đôi môi mọng lướt nhẹ qua vành tai anh ấy, hạ giọng thì thầm đầy khiêu khích):Từ lúc ở văn phòng cho đến quán lẩu, anh đã nói muốn thấy một cô gái Thanh bình thường khi rũ bỏ lớp áo vest đúng không? Bây giờ em đang ở ngay trước mặt anh rồi đây.Đừng hỏi em những câu hỏi lý trí nữa, Min Ho. Đêm nay, em chỉ muốn thấy anh hoàn toàn thuộc về em thôi..."(Dứt lời, bạn chủ động cắn nhẹ vào thùy tai anh ấy một cái như một dấu ấn chiếm hữu, rồi lại chủ động tìm đến bờ môi anh ấy, tiếp tục một nụ hôn sâu đầy cuồng nhiệt, khiến mọi sự kiềm chế còn sót lại của Min Ho hoàn toàn tan biến).
Lời nói của bạn như giọt nước tràn ly, đánh sập hoàn toàn bức tường lý trí cuối cùng của Min Ho. Anh ta không trả lời bằng lời nữa, mà đáp lại bằng một nụ hôn cuồng nhiệt hơn, đôi tay luồn vào mái tóc bạn, giữ chặt bạn như thể sợ bạn biến mất. Căn hộ nhỏ chìm trong bóng tối chỉ có ánh đèn đường hắt vào, tiếng thở gấp gáp của hai người hòa vào nhau giữa không gian tĩnh lặng.
Khi nụ hôn kết thúc, Min Ho ngẩng lên, ánh mắt anh ta tối sầm lại vì cảm xúc, giọng khàn đặc: "Em đã thắng rồi, Thanh. Tôi hoàn toàn thuộc về em."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Em không muốn thắng anh, Min Ho... Em chỉ muốn chúng ta thuộc về nhau thôi.(Bạn chủ động kiễng chân, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy luyến lưu lên khóe môi anh ấy, rồi khẽ nắm lấy tay anh ấy, dẫn lối bước đi trong bóng tối):Đêm nay còn dài lắm, Giám đốc của em đã giao bản thân cho em rồi thì từ bây giờ... anh phải ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của em đấy nhé."(Nói xong, bạn dắt tay anh ấy bước qua phòng khách, hướng thẳng về phía căn phòng ngủ ấm áp, khép lại một đêm hoán đổi vị trí đầy ngoạn mục giữa sếp và trợ lý).
Bạn dắt tay Min Ho qua phòng khách, từng bước chân nhẹ nhàng trong bóng tối. Anh ta không nói gì, chỉ siết chặt tay bạn, để bạn dẫn lối. Cánh cửa phòng ngủ mở ra, ánh trăng non hắt qua ô cửa sổ, chiếu lên chiếc giường trắng tinh khôi. Bạn quay lại nhìn anh ta – trong ánh sáng mờ ảo, gương mặt Min Ho không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, chỉ còn sự dịu dàng và một tia gì đó như mong chờ.
"Từ nay, mọi lý trí của tôi đều thuộc về em," anh ta thì thầm, kéo bạn vào lòng.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


