Chương 1 / 15

Via

Linh Thiên · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Linh Thiên
Chỉ số ở chương 1
Hạnh Phúc70/100
Sức Hút80/100
Danh Tiếng78/100

Mục tiêu

Gả cho thái tử, phong thái tử phi. Sau này thái tử lên ngôi hoàng đế, phong hoàng hậu - mẫu nghi thiên hạ. Không nạp hậu cung, chỉ có mình nàng là duy nhất

Quan hệ

Thái tử
ấn tượng sâu sắc

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Linh Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 1

Trời thu trong xanh, nắng vàng rải nhẹ trên những tán lá phong đỏ rực trong hoàng cung. Ta, Linh Thiên, đích trưởng nữ phủ Thừa tướng, được sắc phong Thanh An Quận Chúa, đang đứng trước cửa Từ Ninh Cung. Thái hậu cho gọi, nhưng lòng ta bồn chồn không yên — vừa hay tin hôm nay Thái tử Đông cung sẽ đến thỉnh an. Cơ hội ngàn vàng, nhưng cũng đầy rẫy cạm bẫy. Trong cung có bao nhiêu kẻ đang nhăm nhe vị trí Thái tử phi, không thể sơ suất. Ta chỉnh lại y phục, hít một hơi thật sâu, bước qua ngưỡng cửa. Trong điện, Thái hậu đang ngồi trên long ỷ, bên cạnh là một bóng dáng cao lớn uy nghi — hẳn là Thái tử. Ngài ấy quay lưng về phía ta, đang nói chuyện với Thái hậu. Tim ta đập loạn, nhưng gương mặt vẫn giữ nét lạnh lùng quen thuộc.

Lượt 2

BẠN ĐÃ CHỌN

Linh Thiên thỉnh an thái hậu nương nương. Nay là sinh thần của người, Linh Thiên có chút quà nhỏ, mong thái hậu nhận chút tấm lòng của con (Quà: Chuỗi phật quang xin ở chùa Linh Tự - một trong những ngôi chùa nổi tiếng về quy củ và sự cẩn trọng, rất khó xin được chuỗi phật quang ở chùa này)

Dứt lời, ta nhẹ nhàng tiến lên, khép nép hành lễ. Giọng nói thanh thoát vang lên giữa điện đường. Thái hậu mỉm cười hài lòng, bà đưa tay ra hiệu cho ta lại gần. Đúng lúc ấy, Thái tử quay người — một gương mặt anh tuấn, đôi mắt sâu thẳm như chứa cả bầu trời. Ngài ấy nhìn ta, khẽ nhướng mày. Chuỗi phật quang trên tay ta lấp lánh dưới ánh nến, nhưng ánh mắt Thái tử dường như không rời khỏi gương mặt ta. "Thanh An Quận Chúa quả là người có tâm," — giọng nói trầm ấm của ngài ấy cất lên, khiến tim ta lỡ nhịp. Thái hậu cười hiền từ: "Hai đứa trẻ này, hãy ngồi xuống đây nói chuyện. Trẫm có chút mệt, muốn nghỉ ngơi chốc lát." Bà khéo léo để lại không gian cho hai người.

Sức Hút +3Danh Tiếng +2
Lượt 3

BẠN ĐÃ CHỌN

Thái tử quá khen, Linh Thiên biết thái hậu nương nương trọng phật pháp nên có chút quà nhỏ tặng trong tiệc sinh thần của người

Thái tử khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dán vào ta, không rời. Ngài ấy cầm chén trà, nhấp một ngụm, rồi trầm ngâm: "Quận Chúa quả là người hiểu lòng Thái hậu. Nhưng ta nghe nói, gần đây phủ Thừa tướng có nhiều biến động?" Câu nói bất chợt khiến ta khựng lại — Thái tử đang dò xét ta, hay chỉ đơn thuần là quan tâm? Trong lòng ta vội vã tính toán, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười nhẹ. Nắng chiều xuyên qua cửa sổ, hắt lên gương mặt điển trai của ngài ấy, tạo nên một vầng sáng huyền ảo. Bỗng nhiên, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau bức bình phong — hình như có ai đó đang đứng đó, rình nghe câu chuyện.

Sức Hút +3Danh Tiếng +2
Lượt 4

BẠN ĐÃ CHỌN

Bẩm thái tử điện hạ, phủ thừa tướng dạo này đúng là có xảy ra một số chuyện, nhưng chỉ là chuyện nhỏ. Trong phủ đã giải quyết ổn thoả, cảm ơn người đã quan tâm tới Thừa Tướng phủ.

Ta khẽ nghiêng người, giọng nói điềm tĩnh nhưng không kém phần kiên định. Thái tử nhướng mày, dường như hài lòng với câu trả lời khéo léo của ta. Ngài ấy đặt chén trà xuống, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên thành chén. "Quận Chúa quả là người biết giữ miệng. Nhưng..." — Ngài ấy dừng lại, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén — "...nếu có chuyện gì, cứ đến Đông cung tìm ta. Thái hậu rất quý trọng nàng." Câu nói như có như không khiến lòng ta dậy sóng. Đây là lời hứa, hay chỉ là khách sáo? Bỗng nhiên, từ phía sau bức bình phong, một bóng dáng thoáng qua rồi biến mất. Có người vừa rời đi. Thái tử cũng nhận ra, nhưng ngài ấy không nói gì, chỉ nhìn ta với ánh mắt khó đoán.

Sức Hút +2Danh Tiếng +2
Lượt 5

BẠN ĐÃ CHỌN

Tạ thái tử quan tâm, sau này nếu có chuyện lớn, Linh Nhi sẽ đích thân tìm gặp người để nhờ giúp đỡ. Còn nếu chỉ là chuyện nhỏ trong phủ, Linh Nhi là đích nữ, ta đều có thể giải quyết được

Ta khẽ cúi người, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Cố tình xưng "Linh Nhi" thay vì "Quận Chúa" hay "thần nữ" — một chút thân mật kín đáo, vừa đủ để Thái tử ghi nhớ. Quả nhiên, ngài ấy khựng lại, ánh mắt có chút thay đổi. Một nụ cười thoáng qua trên môi ngài: "Linh Nhi... cái tên thật hay. Được, sau này nếu cần, cứ tìm ta." Ngài ấy nhấn mạnh chữ "Linh Nhi", khiến ta vừa mừng vừa lo. Bỗng nhiên, một thái giám vội vã bước vào, quỳ xuống tâu: "Bẩm Thái tử, Đông cung có việc gấp, Hoàng thượng triệu người gấp!" Thái tử đứng dậy, phủi nhẹ tay áo, nhìn ta một lần cuối: "Hẹn gặp lại, Linh Nhi." Rồi ngài ấy bước nhanh ra ngoài, để lại ta đứng giữa điện đường, lòng ngổn ngang trăm mối.

Sức Hút +2Danh Tiếng +2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.