Chương 2 / 15
Via
Linh Thiên · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Gả cho thái tử, phong thái tử phi. Sau này thái tử lên ngôi hoàng đế, phong hoàng hậu - mẫu nghi thiên hạ. Không nạp hậu cung, chỉ có mình nàng là duy nhất
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Linh Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Thái Hậu nương nương, nay là sinh thần của người, Linh Nhi xin phép tặng người bài múa mà người thích nhất, đã sắc phong cho thuỵ Hiệu Thanh An của con “Thanh An Liên Sắc”
Ta nhẹ nhàng quay lại, cất tiếng thỉnh cầu Thái hậu. Bà già nua nhưng đôi mắt vẫn tinh tường, khẽ gật đầu hài lòng. "Thanh An Liên Sắc... cái tên thật hay. Trẫm nhớ điệu múa này, năm xưa chính mẹ ngươi đã từng múa trong yến tiệc sinh thần của tiên hoàng." Giọng Thái hậu chùng xuống, thoáng chút hoài niệm. Ta cúi đầu, lòng dâng lên niềm tự hào — mẹ ta, tiểu thư họ Lý tài hoa bậc nhất kinh thành, nay ta sẽ nối tiếp vinh quang ấy. Tiếng đàn réo rắt vang lên, ta uyển chuyển múa giữa điện đường, tà áo the mỏng nhẹ bay theo từng bước chân. Từ khóe mắt, ta thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc đứng ngoài hành lang — Thái tử! Ngài ấy chưa đi xa, mà đang đứng nhìn ta múa, ánh mắt có điều gì đó rất khó đoán.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tiếp tục múa, ánh mắt khẽ chạm ánh mắt Thái tử. Múa xong thấy ngài chưa đi xa, vẫn đang say đắm nhìn, Linh Nhi quay sang bẩm Thái Hậu “Con mạn phép muốn xin người hỏi Thái Tử một câu” - Thái hậu gật đầu. Quay qua Thái Tử : “ Người thấy ta múa thế nào”
Điệu múa kết thúc trong tiếng vỗ tay tán thưởng của Thái hậu. Ta khẽ cúi người hành lễ, rồi ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn của Thái tử vẫn còn đọng lại nơi hành lang. Ngài ấy chưa đi, mà đang đứng đó, tay vịn nhẹ vào cột, mắt dán vào ta. Lòng ta loạn nhịp, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nét thản nhiên. Ta quay sang Thái hậu, cất giọng trong trẻo: "Thái hậu nương nương, con mạn phép muốn xin người hỏi Thái tử một câu." Thái hậu mỉm cười hiền từ, gật đầu. Ta quay người, nhìn thẳng vào Thái tử, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đủ vang vọng khắp điện: "Thái tử điện hạ, người thấy điệu múa của ta thế nào?" Một khoảnh khắc im lặng đầy căng thẳng. Thái tử khẽ nhếch môi, bước chậm rãi vào trong điện. Từng bước chân của ngài vang lên trên nền đá cẩm thạch, như gõ vào tim ta.
BẠN ĐÃ CHỌN
Giữ ánh mắt tự tin, mỉm cười chờ đợi câu trả lời — thể hiện bản lĩnh của một quận chúa, không hề e dè trước uy nghi của Thái tử.
Ta đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn Thái tử, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Không hề né tránh, không hề e dè. Ta là Thanh An Quận Chúa, đích trưởng nữ phủ Thừa tướng, há lại sợ hãi trước một ánh nhìn? Thái tử tiến đến gần, chỉ còn cách ta vài bước chân. Ngài ấy dừng lại, đôi mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can ta. Một nụ cười hiếm hoi nở trên môi ngài: "Điệu múa Thanh An Liên Sắc... quả danh bất hư truyền. Nhưng ta tự hỏi, liệu có phải chỉ có điệu múa là đẹp, hay còn có điều gì khác đang ẩn giấu trong đôi mắt ấy?" Câu nói vừa như khen vừa như dò xét khiến không khí trong điện bỗng trở nên căng thẳng. Thái hậu quan sát hai đứa trẻ, khẽ nhấp một ngụm trà, mắt híp lại đầy ẩn ý.
BẠN ĐÃ CHỌN
Điện hạ, Linh Nhi nhìn thấy người dù bận việc nhưng vẫn nán lại xem hết điệu múa của ta. Phải chăng, người thích điệu múa của ta? Và cả ta nữa?
Câu nói bất ngờ của ta khiến cả điện như lắng đọng. Thái tử khựng lại, ánh mắt thoáng chút ngỡ ngàng rồi trở nên sâu thẳm khó dò. Ngài ấy bước thêm một bước, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn chưa đầy một sải tay. Bên ngoài điện, tiếng chim hót vọng vào hòa cùng nhịp tim đang đập loạn trong lồng ngực ta. Thái hậu vẫn ngồi trên long ỷ, tay cầm chén trà nhưng mắt không rời khỏi hai đứa trẻ. Thái tử cúi xuống nhìn ta, một tay nhẹ nhàng nâng cằm ta lên, giọng nói trầm ấm pha chút thích thú: "Linh Nhi, nàng thật biết cách khiến người khác phải bất ngờ. Nàng nói đúng, ta nán lại vì điệu múa của nàng... nhưng còn chuyện khác, có lẽ chưa phải lúc để nói rõ."
BẠN ĐÃ CHỌN
Thái hậu nương nương, là Linh Nhi mạo phạm khi đã hỏi thái tử như vậy. Hôm nay là đại tiệc sinh thần của người, Linh Nhi xin phép cáo lui. Các vị phu nhân và phi tần thong thả thưởng thức yến tiệc
Ta nhẹ nhàng quay người, cúi đầu thỉnh an Thái hậu, giọng nói đã trở lại vẻ cung kính thường ngày. Thái hậu khẽ thở dài, có chút tiếc nuối nhưng vẫn gật đầu: "Thôi được, hôm nay ngươi cũng đã vất vả rồi. Về nghỉ ngơi đi." Ta lùi ra sau, nhưng khi đi ngang qua Thái tử, ta thoáng nhận thấy một tia sáng lạ trong mắt ngài ấy. Không phải giận dữ, mà là một sự thích thú pha lẫn tò mò. Bước ra khỏi Từ Ninh Cung, ta hít một hơi thật sâu. Trời đã xế chiều, bóng hoàng hôn bắt đầu phủ xuống hoàng cung. Nhưng vừa đi được vài bước, một tiểu thái giám từ phía sau vội vã đuổi theo: "Quận Chúa khoan đi! Thái tử có lời mời người đến Ngự Hoa Viên nói chuyện riêng!" Tim ta đập mạnh — đây là cơ hội, hay là cạm bẫy?
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


