Chương 10 / 15

Via

Linh Thiên · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Linh Thiên
Chỉ số ở chương 10
Hạnh Phúc70/100
Sức Hút97/100
Danh Tiếng99/100

Mục tiêu

Gả cho thái tử, phong thái tử phi. Sau này thái tử lên ngôi hoàng đế, phong hoàng hậu - mẫu nghi thiên hạ. Không nạp hậu cung, chỉ có mình nàng là duy nhất

Quan hệ

Thái tử
tin tưởng sâu sắc, đã hứa hẹn
Đức phi
thù địch, đã bị hạ bệ
Thái hậu
rất hài lòng, sẽ ủng hộ
Hoàng thượng
ấn tượng, tin tưởng bước đầu
Nhị hoàng tử
đã chết

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Linh Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 46

BẠN ĐÃ CHỌN

Cúi đầu, giọng nghẹn ngào: "Con biết mình đã không suy nghĩ kỹ. Nhưng nếu được chọn lại, con vẫn sẽ làm như vậy. Vì con yêu chàng, yêu hơn cả mạng sống của mình."

Thái hậu im lặng hồi lâu, đôi mắt già nua ánh lên một tia ẩm ướt hiếm thấy. Bà đưa tay vuốt nhẹ má ta, giọng khàn khàn: "Linh Nhi, con đúng là một kỳ nữ tử. Từ nhỏ ta đã biết con thông minh, nhưng không ngờ con cũng dũng cảm đến vậy." Bà quay sang Thái tử, giọng nghiêm trang: "Cháu trai, nếu con có phúc lấy được Linh Nhi, thì phải trân trọng nàng cả đời. Nếu con để nàng phải chịu ấm ức, ta sẽ không tha cho con đâu." Thái tử quỳ xuống, dập đầu: "Hoàng tổ mẫu yên tâm, nhi thần xin thề sẽ yêu thương và bảo vệ Linh Nhi đến trọn đời."

Lượt 47

BẠN ĐÃ CHỌN

Hoàng thượng ban hôn. Sắc phong Thanh An Quận chúa làm thái tử phi. Thái tử và Thái tử phi một vợ một chồng, không nạp hậu cung. Thông cáo thiên hạ

Lời tuyên bố của Hoàng thượng như một tiếng sấm giữa trời quang, vang vọng khắp hoàng cung. Tin tức lan truyền như một cơn gió mạnh, thổi tung mọi ngóc ngách của Kinh thành. Các đại thần bàn tán xôn xao, các mệnh phụ phu nhân ghen tị, còn dân chúng thì trầm trồ ngưỡng mộ. Trong khi đó, tại Từ Ninh Cung, Thái hậu mỉm cười mãn nguyện, nắm tay ta và Thái tử: "Cuối cùng các con cũng đã đạt được điều mình mong muốn. Nhưng nhớ, hôn lễ chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, các con phải luôn bên nhau, cùng nhau vượt qua mọi sóng gió." Ta và Thái tử quỳ xuống, đồng thanh: "Chúng con xin ghi nhớ lời Hoàng tổ mẫu dạy." Nhưng ngay lúc ấy, một thái giám vội vã chạy vào, quỳ xuống thở hổn hển: "Bẩm Thái hậu, bẩm Thái tử, Thái tử phi! Có hung tin từ phủ Nhị hoàng tử — y đã tự sát trong phòng giam!"

Lượt 48

BẠN ĐÃ CHỌN

Thái tử, chàng thấy chứ, thiếp đã loại bỏ đối thủ của chàng mà bàn tay không nhuốm mùi máu tươi, để chàng có thể thuận lợi kế thừa đại nghiệp của Lục Triều

Lời ta nói ra nhẹ nhàng nhưng mang đầy ẩn ý, khiến Thái tử khẽ giật mình. Ngài ấy quay sang nhìn ta, đôi mắt thoáng chút ngỡ ngàng rồi nhanh chóng trở nên sâu thẳm. "Linh Nhi..." — giọng ngài trầm xuống, có chút gì đó như vừa ngưỡng mộ vừa dè chừng — "...ý nàng là cái chết của Nhị hoàng tử có liên quan đến nàng?" Ta mỉm cười nhẹ, không đáp trực tiếp, chỉ khẽ nghiêng đầu: "Thiếp chỉ nói rằng, kẻ đã mất đi chỗ dựa, lại bị vạch trần tội ác, thì tự tìm đến cái chết cũng là lẽ thường tình. Còn chuyện y có tự sát thật hay không..." — ta ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Thái tử — "...thì chỉ có trời mới biết." Thái hậu ngồi trên ghế, tay lần chuỗi phật châu, im lặng quan sát hai đứa cháu. Bà không nói gì, nhưng ánh mắt già nua kia dường như đã hiểu ra mọi chuyện.

Lượt 49

BẠN ĐÃ CHỌN

Cái chết của Nhị hoàng tử không liên quan tới thiếp, nhưng mẹ con Đức Phi muốn hãm hại chàng để giành ngôi là thật. Thiếp chỉ vạch trần những chuyện xấu xa của mẹ con Đức Phi, còn tất cả đều đã có thiên mệnh an bài

Thái hậu gật gù, tay vuốt nhẹ chuỗi phật châu, giọng trầm ấm: "Phải, thiên mệnh an bài. Mẹ con Đức Phi gieo gió gặt bão, đó là luật nhân quả." Bà nhìn ta, ánh mắt vừa hài lòng vừa có chút dè chừng khó tả. "Linh Nhi, con làm rất tốt. Dùng chính lưới của bọn chúng để bắt chúng, không nhuốm máu tay mà vẫn khiến kẻ thù phải diệt vong. Đó mới là trí tuệ thượng thừa." Thái tử bên cạnh siết nhẹ tay ta, nhưng trong mắt ngài thoáng qua một tia phức tạp — vừa ngưỡng mộ, vừa có chút gì đó như e dè. Ngài ấy hạ giọng: "Linh Nhi, nàng quả thực là kỳ nữ tử. Có nàng bên cạnh, ta không còn gì phải lo."

Lượt 50

BẠN ĐÃ CHỌN

Haizz, thái tử. Ta có mạnh mẽ với người ngoài thì cũng vẫn là một đứa trẻ con của chàng thôi, Hoàng tổ mẫu nhỉ (Cười tinh nghịch)

Ta bỗng thay đổi sắc mặt, từ một nữ tử lạnh lùng, khôn ngoan bỗng trở nên tinh nghịch như một đứa trẻ. Ta nghiêng đầu, mỉm cười ranh mãnh nhìn Thái tử rồi quay sang Thái hậu: "Hoàng tổ mẫu, người xem, con có mạnh mẽ với người ngoài thế nào đi chăng nữa, thì trước mặt Thái tử, con vẫn chỉ là một đứa trẻ con thôi, phải không ạ?" Thái hậu bật cười, tiếng cười giòn tan phá vỡ không khí căng thẳng. Bà lắc đầu: "Linh Nhi của ta đúng là biết cách làm người khác phải xiêu lòng. Được rồi, các con về đi, ta mệt rồi. Nhớ ngày mai vào thỉnh an ta đấy." Thái tử cũng bật cười, nắm tay ta kéo ra khỏi Từ Ninh Cung. Khi chỉ còn hai người dưới ánh trăng, ngài ấy thì thầm: "Linh Nhi, nàng đúng là một báu vật mà ta không bao giờ muốn buông tay."

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.