Chương 13 / 15

Via

Linh Thiên · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Linh Thiên
Chỉ số ở chương 13
Hạnh Phúc70/100
Sức Hút83/100
Danh Tiếng97/100

Mục tiêu

Gả cho thái tử, phong thái tử phi. Sau này thái tử lên ngôi hoàng đế, phong hoàng hậu - mẫu nghi thiên hạ. Không nạp hậu cung, chỉ có mình nàng là duy nhất

Quan hệ

Thái tử
tin tưởng sâu sắc, đã hứa hẹn, lo lắng tột độ
Đức phi
thù địch, đã bị hạ bệ
Thái hậu
rất hài lòng, sẽ ủng hộ, phẫn nộ
Hoàng thượng
ấn tượng, tin tưởng, vui mừng, lo lắng
Nhị hoàng tử
đã chết

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Linh Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 61

BẠN ĐÃ CHỌN

Thái hậu và thái tử đứng ngoài chờ. Bà đỡ chúc mừng thái tử, chúc mừng thái hậu, là hoàng tử rất kháu khỉnh

Cánh cửa phòng sinh mở ra, tiếng khóc trẻ con vang lên xé tan không khí căng thẳng. Bà đỡ bế đứa bé quấn trong tã lụa vàng bước ra, quỳ xuống trước Thái tử và Thái hậu: "Chúc mừng Thái tử, chúc mừng Thái hậu! Là một hoàng tử, rất kháu khỉnh!" Thái tử đón lấy đứa bé, đôi tay run run, nước mắt lăn dài trên má. Thái hậu mừng rỡ, đưa tay vuốt nhẹ má đứa bé, giọng nghẹn ngào: "Hoàng tôn của ta... cuối cùng cũng đã ra đời." Nhưng ngay lúc ấy, từ trong phòng sinh, một cung nữ hốt hoảng chạy ra, quỳ sụp xuống: "Bẩm Thái tử, bẩm Thái hậu... Thái tử phi... người băng huyết nhiều quá!"

Sức Hút 8
Lượt 62

BẠN ĐÃ CHỌN

Cố gắng gượng dậy, với tay về phía cửa: "Đưa... đưa con cho ta xem..." — thể hiện tình mẫu tử, muốn nhìn mặt con dù đang nguy kịch.

Ta cố gắng chống tay ngồi dậy, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, đôi mắt hoa lên vì mất máu. Cánh tay ta run rẩy đưa về phía cửa, giọng yếu ớt nhưng đầy khát khao: "Đưa... đưa con cho ta xem..." Thái tử bế đứa bé bước vào, quỳ xuống bên cạnh giường, nhẹ nhàng đặt đứa bé vào lòng ta. Khi nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt còn nhắm nghiền của con, nước mắt ta lăn dài. Một cảm giác ấm áp lạ thường lan tỏa khắp cơ thể, như tiếp thêm sức mạnh cho ta. Ta thì thầm: "Con của mẹ... mẹ xin lỗi vì đã làm con lo sợ." Bỗng nhiên, ta cảm thấy sức lực hồi phục phần nào, cơn băng huyết dường như đã tạm ngừng.

Lượt 63

BẠN ĐÃ CHỌN

Thái tử cầm tay ta: Không sao rồi, Linh Nhi giỏi lắm

Thái tử nắm chặt tay ta, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên niềm hạnh phúc vô bờ. Ngài cúi xuống, đặt lên trán ta một nụ hôn nhẹ, giọng nghẹn ngào: "Không sao rồi, Linh Nhi giỏi lắm." Hơi ấm từ bàn tay ngài truyền vào ta, xua tan đi phần nào cơn đau đớn. Đứa bé trong lòng ta khẽ cựa mình, cất tiếng khóc nhỏ, như muốn đáp lại tình cảm của cha mẹ. Bên ngoài, Thái hậu sai người báo tin mừng khắp hoàng cung, tiếng chuông ngân vang báo hiệu hoàng tử ra đời. Nhưng trong khoảnh khắc yên bình ấy, ta chợt nhận ra — bóng dáng một thái giám lạ mặt vừa lướt qua khung cửa sổ, biến mất nhanh như một cơn gió.

Lượt 64

BẠN ĐÃ CHỌN

Người đâu, bảo vệ Thái Hậu, Thái tử và Hoàng tử. Có thích khách. Ta bỗng tỉnh táo đến lạ thường, rút thanh long kiếm hoàng thượng ban thưởng bảo vệ những người ta trân quý

Lời ta vừa dứt, cả Đông Cung như chìm vào hỗn loạn. Ta bỗng tỉnh táo lạ thường, mặc kệ cơn đau còn âm ỉ, tay rút thanh long kiếm Hoàng thượng ban thưởng giấu dưới gầm giường. Đôi chân còn yếu nhưng ta vẫn đứng dậy, lao ra chắn trước mặt Thái hậu và Thái tử, tay cầm kiếm chỉ thẳng về phía cửa sổ. Một bóng đen vừa lóe lên, suýt lao vào Thái hậu, nhưng ta đã kịp đỡ một đường kiếm. Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Thái tử ôm chặt hoàng tử, hét lớn: "Cấm vệ quân đâu! Mau vây bắt thích khách!" Thái hậu đứng sau lưng ta, tay run run nhưng giọng vẫn uy nghiêm: "Linh Nhi, con cẩn thận!"

Lượt 65

BẠN ĐÃ CHỌN

Phe cánh của Đức Phi, quả ta đã tính thiếu mất một bước, thi quân phạm thượng. Người đâu nhốt vào thiên lao, chờ Phụ hoàng xét xử

Ta đứng đó, thanh long kiếm trong tay vẫn còn rỉ máu, nhưng ánh mắt đã trở nên lạnh lùng và sắc bén. Nhìn tên thích khách bị cấm vệ quân khống chế, ta cất giọng đầy uy quyền: "Phe cánh của Đức Phi, quả ta đã tính thiếu mất một bước, thi quân phạm thượng. Người đâu nhốt vào thiên lao, chờ Phụ hoàng xét xử." Ta quay sang Thái hậu và Thái tử, hạ kiếm, giọng dịu lại: "Hoàng tổ mẫu, Thái tử, mọi người không sao chứ?" Thái hậu thở phào, đưa tay vuốt ngực: "May có con, Linh Nhi. Nếu không, hậu quả khó lường." Nhưng ngay lúc ấy, ta cảm thấy một cơn choáng váng ập đến — vết thương khi sinh chưa lành, lại vận động mạnh, máu bắt đầu thấm ra băng vải.

Sức Hút 2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.