Chương 15 / 15
Via
Linh Thiên · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Gả cho thái tử, phong thái tử phi. Sau này thái tử lên ngôi hoàng đế, phong hoàng hậu - mẫu nghi thiên hạ. Không nạp hậu cung, chỉ có mình nàng là duy nhất
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Linh Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Sau khi làm Hoàng Hậu, ta mở cuộc thanh trừng hậu cung của phụ hoàng. Hoàng hậu đương triều âm mưu mưu sát Hoàng thượng, giành vị trí cho Tam Hoàng Thử, đầy vào lãnh cung. Hiền phi Tô Thị kéo bè cánh, làm loạn triều cương, tru di tam tộc. Các phi tần, đáp ứng khác hạ lệnh cho xuất cung, sống cuộc đời nữ tử bình thường
Ba tháng sau ngày đăng quang, triều đình rúng động trước làn sóng thanh trừng chưa từng có. Ta, Hoàng hậu Linh Thiên, ngồi trên phượng ỷ giữa Tẩm cung, tay cầm quyển sổ ghi chép tội trạng của từng phi tần trong hậu cung tiên hoàng. Hoàng hậu đương triều — kẻ đã âm mưu mưu sát Hoàng thượng để đưa Tam Hoàng tử lên ngôi — bị giải vào lãnh cung, mãi mãi không được bước ra. Hiền phi Tô Thị và phe cánh bị tru di tam tộc, máu chảy thành sông trước cửa Ngọ Môn. Còn lại các phi tần khác, ta hạ lệnh cho xuất cung, ban cho họ một cuộc đời bình thường làm nữ tử — ân huệ cuối cùng dành cho kẻ từng là người trong hoàng tộc. Khi bản án cuối cùng được tuyên, ta quay sang Hoàng thượng, người đang ngồi lặng lẽ bên cạnh, đôi mắt phức tạp nhìn ta.
BẠN ĐÃ CHỌN
Những gì là nguy cơ cho chàng, ta đã thanh trừ. Chàng lo chuyện triều chính, còn lục cung này, ta làm chủ cho chàng
Hoàng thượng nhìn ta, đôi mắt phức tạp nhưng ánh lên sự tin tưởng sâu sắc. Ngài đưa tay nâng cằm ta lên, giọng trầm ấm: "Linh Nhi, có nàng bên cạnh, ta không còn gì phải lo." Ngài kéo ta vào lòng, thì thầm: "Hậu cung này, ta giao cho nàng. Triều chính, ta sẽ lo. Chúng ta cùng nhau xây dựng một giang sơn vững mạnh." Bên ngoài, ánh nắng chiều tà chiếu rọi khắp hoàng cung, như báo hiệu một thời kỳ mới sắp đến. Nhưng ta biết, những kẻ thù còn sót lại trong bóng tối vẫn đang rình rập. Cuộc chiến bảo vệ ngôi vị và người thân chưa bao giờ kết thúc.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đưa tay vuốt nhẹ mặt Hoàng thượng, giọng pha chút tinh nghịch: "Chàng nói gì thì nói, nhưng nhớ giữ lời hứa một vợ một chồng đấy nhé. Nếu không, thiếp sẽ dùng thanh long kiếm dạy chàng một bài học."
Hoàng thượng bật cười, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp tẩm cung. Ngài nắm lấy tay ta, đặt lên môi hôn nhẹ, mắt ánh lên vẻ đùa cợt: "Trẫm nhớ rồi, Hoàng hậu của trẫm. Cả đời này chỉ một mình nàng, không thêm ai khác. Nếu trẫm thất hứa, trẫm bằng lòng để nàng dùng thanh long kiếm dạy dỗ." Ngài kéo ta ngồi xuống long ỷ bên cạnh, thì thầm: "Nhưng nàng cũng phải hứa với trẫm, đừng làm việc gì quá liều lĩnh. Trẫm cần nàng bên cạnh thật lâu, để cùng nhau nhìn Thái tử lớn lên, rồi nhìn cháu nội chúng ta chạy nhảy khắp hoàng cung."
BẠN ĐÃ CHỌN
Sau này Thái tử Thanh Viễn lên ngôi, Hoàng thượng Thanh Kỳ thoái vị làm thái thượng hoàng. Ta và người cùng nhường lại giang sơn cho Hoàng Thượng và Hoàng hậu mới, con trai và con dâu của ta. Nhị Thân Vương được Hoàng thượng phong làm Bình Thanh Thân Vương, Tam Thân Vương được phong làm Bình Hải Thân Vương. Các thân vương và vương phi đồng thanh cảm tạ Hoàng thượng: “Cữu cữu, cữu mẫu tạ ân điển hoàng thượng”. Hết mực phò tá Viễn Nhi của chúng ta
Hai mươi năm trôi qua như một cơn gió. Ta và Hoàng thượng Thanh Kỳ ngồi trên cao, nhìn xuống triều đình rực rỡ sắc màu trong ngày đăng quang của Thái tử Thanh Viễn. Khi tân Hoàng đế và Hoàng hậu quỳ lạy, ta nắm chặt tay Hoàng thượng — nay là Thái thượng hoàng — mỉm cười mãn nguyện. Các Thân vương đồng thanh hô vang, tiếng "Cữu cữu, cữu mẫu" vọng khắp hoàng cung. Nhìn Thanh Viễn ngồi trên long ỷ, uy nghiêm và sáng suốt, ta biết mình đã hoàn thành sứ mệnh. Một triều đại mới bắt đầu, và ta có thể an tâm rời xa vũ đài chính trị.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ta và Thanh Kỳ ngước lên trời: “Hoàng tổ mẫu, phụ hoàng, mẫu hậu, Thanh Viễn của chúng ta trưởng thành rồi”
Nắm tay Thái thượng hoàng, ta cùng ngài ngước lên bầu trời xanh thẳm. Những áng mây trắng lững lờ trôi, như mang theo linh hồn của những người đã khuất. Ta khẽ thì thầm: "Hoàng tổ mẫu, phụ hoàng, mẫu hậu, Thanh Viễn của chúng ta trưởng thành rồi." Giọng ta nghẹn ngào nhưng tràn đầy tự hào. Bên cạnh, Thanh Kỳ siết chặt tay ta, đôi mắt ngấn lệ. Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm tay áo bay phấp phới, như lời đáp từ cõi vĩnh hằng. Phía dưới, triều đình vẫn đang náo nhiệt trong ngày đăng quang, nhưng với ta, khoảnh khắc thiêng liêng này chỉ thuộc về hai người.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


