Chương 7 / 15
Via
Linh Thiên · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Gả cho thái tử, phong thái tử phi. Sau này thái tử lên ngôi hoàng đế, phong hoàng hậu - mẫu nghi thiên hạ. Không nạp hậu cung, chỉ có mình nàng là duy nhất
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Linh Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Thái tử: “Bẩm phụ hoàng, đức phi bị phế truất có công lớn của Thanh An quận chúa. Nhi thần không cần người ban thưởng, chỉ khẩn cầu người ban hôn cho con và Thanh An Quận chúa. Một vợ một chồng, thông cáo toàn thiên hạ”
Lời Thái tử vừa dứt, cả Ngự Thư Phòng như ngưng đọng. Hoàng thượng đang nâng chén trà, tay khựng lại giữa không trung. Đôi mắt uy nghiêm của ngài nhìn Thái tử thật lâu, rồi chuyển sang ta, như muốn tìm kiếm một dấu hiệu nào đó. Một lát sau, ngài đặt chén trà xuống, cất giọng trầm trọng: "Một vợ một chồng? Ngươi có biết mình đang nói gì không, Thái tử?" Giọng ngài không cao, nhưng uy áp tỏa ra khiến không khí trở nên nặng nề. "Chưa từng có tiền lệ nào trong hoàng tộc. Các đại thần sẽ phản đối, tôn thất sẽ bất bình. Ngươi đã nghĩ đến hậu quả chưa?" Hoàng thượng nhìn thẳng vào Thái tử, đôi mắt sắc như dao.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ta lên tiếng: “Khởi bẩm bệ hạ, Thái Tử và con yêu nhau là thật. Nhưng tiền lệ là do con người tạo ra, nếu chưa có ai, chúng con sẽ tạo ra tiền lệ. Với gia thế và thế lực lừng lẫy của Phủ Thừa Tướng, Linh Nhi sẽ dốc hết sức để phò tá Thái Tử điện hạ. Người sủng ái con từ nhỏ, coi con như con ruột, chắc hẳn người biết
Hoàng thượng nhìn ta thật lâu, đôi mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can. Ngài khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu uy quyền và cả nỗi niềm của một người cha. "Thanh An, trẫm biết ngươi từ nhỏ đã thông minh, quả quyết. Thái tử cũng vậy, chưa từng làm trẫm thất vọng." Ngài ngừng lại, đưa tay vuốt nhẹ râu: "Nhưng chuyện một vợ một chồng trong hoàng tộc... đó là chuyện chưa từng có. Các đại thần sẽ phản đối, tôn thất sẽ bất bình. Các ngươi có sẵn sàng đối mặt với sóng gió sắp tới không?" Ánh mắt Hoàng thượng lướt qua cả hai, như một lời thử thách cuối cùng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Khởi bẩm bệ hạ, Thanh An sẵn sàng đối mặt với sóng gió. Xin phụ hoàng minh xét cho chúng con
Hoàng thượng nhìn ta thật lâu, đôi mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can. Một lát sau, ngài khẽ gật đầu, khóe môi thoáng nụ cười hài lòng. "Thanh An, trẫm biết ngươi từ nhỏ đã cứng cỏi, không phải loại nữ tử tầm thường. Nhưng chuyện này..." — ngài ngập ngừng, đưa mắt nhìn Thái tử — "...còn phải xem Thái tử có đủ dũng khí để cùng ngươi đối mặt với thiên hạ hay không." Thái tử lập tức quỳ thẳng lưng, giọng kiên định: "Phụ hoàng, nhi thần xin thề, sẽ dùng cả sinh mạng để bảo vệ Thanh An và quyết định này. Nếu thiên hạ phản đối, nhi thần sẽ thuyết phục họ. Nếu tôn thất bất bình, nhi thần sẽ đối mặt với họ." Hoàng thượng gật gù, tay vuốt nhẹ châu ngọc: "Được. Nếu các ngươi đã quyết, trẫm sẽ suy nghĩ. Nhưng trẫm cần thời gian để thu xếp với triều đình. Hãy lui trước đi, vài ngày nữa trẫm sẽ cho người gọi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Chúng nhi thần xin cáo lui. Chúng con đợi tin tốt từ người
Ta và Thái tử đồng loạt dập đầu hành lễ, rồi chậm rãi đứng dậy, lui ra khỏi Ngự Thư Phòng. Khi cánh cửa nặng nề khép lại sau lưng, ta mới dám thở phào nhẹ nhõm. Bên ngoài, trăng đã lên cao, soi sáng con đường lát đá dẫn ra khỏi Dưỡng Tâm Điện. Thái tử quay sang nhìn ta, ánh mắt vừa mệt mỏi vừa hạnh phúc. Ngài ấy khẽ nắm tay ta, siết nhẹ: "Linh Nhi, chúng ta đã làm được rồi." Nhưng ngay lúc ấy, từ bóng tối phía trước, một bóng người bước ra — là một lão thái giám mà ta chưa từng gặp. Ông ta cúi người hành lễ, giọng khàn đặc: "Thanh An Quận Chúa, Thái hậu nương nương có lời mời người đến Từ Ninh Cung gấp."
BẠN ĐÃ CHỌN
Có chuyện gì vậy Ninh Lão công công? Phiền ông về bẩm báo Thái hậu, Thanh An sẽ tới diện kiến Thái hậu ngay. Vừa dứt lời, công công quay đi, ta quay sang nói với Thái Tử: “ Chàng cùng thiếp đến Từ Ninh Cung để diện kiến Hoàng tổ mẫu”
Ninh Lão công công cúi người hành lễ rồi lui vào bóng tối. Ta quay sang Thái tử, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay ngài. "Chàng cùng thiếp đến Từ Ninh Cung diện kiến Hoàng tổ mẫu nhé?" Thái tử gật đầu, khẽ mỉm cười: "Có nàng bên cạnh, ta đi đâu cũng được." Hai người cùng bước dưới ánh trăng bạc, vượt qua những lối đi lát đá uốn lượn. Khi đến trước cổng Từ Ninh Cung, một mùi hương trầm thoang thoảng tỏa ra từ bên trong. Cánh cửa mở ra, để lộ khung cảnh ấm cúng với ánh nến vàng. Thái hậu đang ngồi trên chiếc ghế bành, tay lần chuỗi phật châu. Bà ngước lên nhìn hai đứa trẻ bước vào, khóe môi thoáng nụ cười khả ái. "Thanh An, lại đây với ta." — giọng bà dịu dàng, nhưng có chút gì đó như đang dò xét.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


