Chương 6 / 15
Via
Linh Thiên · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Gả cho thái tử, phong thái tử phi. Sau này thái tử lên ngôi hoàng đế, phong hoàng hậu - mẫu nghi thiên hạ. Không nạp hậu cung, chỉ có mình nàng là duy nhất
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Linh Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Ta sẽ sánh bước cùng chàng. Nhưng ta cũng có một điều kiện: Chàng sẽ chỉ có một mình Linh Nhi, chỉ cần người lập khế ước một vợ một chồng, thông báo cho tất cả bá quan văn võ, tâu bẩm với Thái hậu nương nương và Hoàng thượng, cả đời này chỉ có ta, thiếp sẽ đồng ý gả cho chàng
Thái tử sững người trước lời đề nghị táo bạo của ta. Một thoáng ngỡ ngàng hiện lên trong đôi mắt ngài, rồi nhanh chóng thay bằng một tia sáng lạ — vừa thích thú, vừa khâm phục. Ngài ấy bật cười nhẹ, lắc đầu: "Linh Nhi, nàng thật sự biết cách khiến người khác phải bất ngờ. Một vợ một chồng..." — ngài lặp lại, như đang cân nhắc từng chữ — "...điều này chưa từng có tiền lệ trong hoàng tộc." Ngài bước đến gần hơn, hạ giọng: "Nhưng nếu đó là điều nàng muốn, ta sẽ nghĩ cách. Chỉ là..." — ngài ngập ngừng — "...nàng có biết điều này sẽ khiến nàng trở thành tâm điểm của mọi sóng gió không? Các đại thần, các phi tần khác, họ sẽ không dễ dàng chấp nhận."
BẠN ĐÃ CHỌN
Nếu chưa từng có tiền lệ, ta và chàng sẽ tạo ra tiền lệ. Thanh An Quận Chúa ta nổi danh thế nào, bá quan văn võ ai cũng tỏ. Ta sẽ cùng chàng từng bước lên ngôi hoàng đế
Lời ta nói ra như một lời tuyên thệ giữa hoàng hôn tím ngắt. Thái tử nhìn ta, ánh mắt thay đổi — không còn là sự dè dặt của một hoàng tử thận trọng, mà là ánh nhìn của một người đàn ông vừa tìm thấy người đồng hành xứng đáng. Ngài ấy mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi chứa đựng cả sự ngưỡng mộ lẫn quyết tâm. "Thanh An Quận Chúa..." — ngài lặp lại tên ta, từng chữ như đang nếm trải — "...nàng đúng là người phụ nữ phi thường. Được, ta sẽ cùng nàng tạo ra tiền lệ." Ngài đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, như một lời mời gọi: "Vậy thì, Linh Nhi, từ nay về sau, chúng ta cùng bước trên con đường này. Dù gai nhọn hay gấm hoa, ta sẽ không để nàng phải hối hận."
BẠN ĐÃ CHỌN
Thiếp không hối hận, chỉ cần là tình yêu của chàng còn tồn tại
Ta đặt tay mình vào lòng bàn tay Thái tử, cảm nhận hơi ấm từ ngón tay ngài siết nhẹ lấy ta. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả một góc trời màu tím biếc. Ngài ấy cúi xuống, đặt lên mu bàn tay ta một nụ hôn nhẹ — một lời thề không lời nhưng nặng tựa ngàn cân. "Linh Nhi, ta hứa với nàng. Sẽ không có ai khác ngoài nàng. Ta sẽ dùng cả triều đình này để chứng minh tình yêu của ta dành cho nàng." Giọng ngài trầm ấm, vang lên giữa không gian tĩnh lặng của hoàng hôn. Bỗng nhiên, từ xa xa, tiếng bước chân vội vã vang lên. Một thái giám từ phía Đông cung chạy đến, quỳ xuống thở hổn hển: "Bẩm Thái tử! Hoàng thượng vừa truyền chỉ, phế truất Đức phi xuống làm thứ nhân, giam vào lãnh cung! Người cũng cho gọi Thái tử và Quận Chúa vào diện kiến gấp!"
BẠN ĐÃ CHỌN
Phiền công công bẩm báo hoàng thượng, ta và thái tử sẽ đến diện kiện ngay. Nhân tiện, chúng ta cũng có chuyện quan trọng muốn xin hoàng thượng chủ trì
Thái tử quay sang nhìn ta, ánh mắt thoáng chút ngỡ ngàng rồi lập tức hiểu ý. Ngài ấy gật đầu, ra hiệu cho thái giám lui ra trước. Khi chỉ còn hai người dưới tán liễu, ngài khẽ nắm tay ta: "Linh Nhi, nàng thật sự muốn nói chuyện đó với phụ hoàng ngay bây giờ sao?" Giọng ngài có chút lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa sự háo hức. Ta mỉm cười nhẹ, siết chặt tay ngài: "Đã hứa thì phải làm. Chẳng lẽ chàng sợ rồi?" Thái tử bật cười, lắc đầu: "Có nàng bên cạnh, ta chẳng sợ gì nữa." Hai người cùng bước về phía Ngự Thư Phòng, nắm tay nhau giữa hoàng hôn tím biếc. Những bước chân vang lên trên nền đá lát, như nhịp trống báo hiệu một trang mới sắp mở ra trong lịch sử hoàng triều.
BẠN ĐÃ CHỌN
Vào Dưỡng Tâm Điện, ta cùng thái Tử sánh bước. Thái tử: “Nhi thần tham kiến phụ hoàng”. Ta: “Thanh An bái kiến hoàng thượng”
Cánh cửa Dưỡng Tâm Điện mở ra, ánh nến vàng soi sáng uy nghiêm của Ngự Thư Phòng. Ta và Thái tử cùng bước vào, hai bóng người sánh bước bên nhau. Thái tử quỳ xuống, cúi đầu: "Nhi thần tham kiến phụ hoàng." Ta cũng quỳ theo, giọng thanh thoát nhưng đầy kiên định: "Thanh An bái kiến Hoàng thượng." Hoàng thượng ngồi trên long ỷ, tay vuốt nhẹ châu ngọc, ánh mắt sắc bén nhìn hai đứa trẻ trước mặt. Một lát sau, ngài cất giọng trầm trầm: "Đức phi đã bị phế. Các ngươi có công lớn. Trẫm đang nghĩ nên ban thưởng gì cho các ngươi đây." Giọng ngài có chút dò xét, như muốn thử lòng hai người.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


