Chương 1 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBuổi tối mùa đông lạnh lẽo, ánh đèn vàng ấm áp từ phòng khách biệt thự Giang gia hắt ra ngoài qua lớp cửa kính. Giang Vãn Ninh ngồi bó gối trên sofa, mặc chiếc váy len màu kem mềm mại, tay cầm tách trà hoa cúc nóng nhưng không uống. Cuộc điện thoại vừa kết thúc khiến lòng cô rối bời — mẹ cô vừa thông báo rằng tuần sau, gia đình sẽ tổ chức một bữa tiệc ra mắt chính thức mối quan hệ giữa cô và Cố Hoài Cẩn.
“Tiểu thư, thiếu gia Cố đã gửi quà sang.” Quản gia Trần đặt một hộp gỗ điêu khắc tinh xảo lên bàn trà. Bên trong là một chiếc trâm cài tóc hình hoa mận bằng ngọc bích, xinh đẹp đến nao lòng.
Vãn Ninh chạm nhẹ vào cánh hoa mận — người đàn ông ấy, sao có thể tinh tế đến vậy? Nhưng cô vẫn chưa sẵn sàng. Cuộc hôn nhân này liệu có thực sự là nơi cô thuộc về?
Ngoài trời, tuyết bắt đầu rơi lất phất.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cầm trâm cài lên, thử đặt nó lên mái tóc và nhìn vào gương
Vãn Ninh đứng trước gương, nhẹ nhàng cài chiếc trâm hoa mận lên mái tóc đen mượt. Ngọc bích xanh biếc ánh lên dưới ánh đèn, tôn lên đường nét thanh tú của gương mặt cô. Cô khẽ nghiêng đầu, ngắm mình trong gương — và chợt nhận ra đây là lần đầu tiên sau bao ngày cô thực sự nhìn mình với một chút hân hoan.
Chiếc trâm như có ma lực, khiến cô nhớ đến đôi mắt sâu thẳm của Cố Hoài Cẩn trong lần gặp đầu tiên. Anh hầu như không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô suốt bữa tối. Lúc đó cô nghĩ anh lạnh lùng, nhưng bây giờ nghĩ lại, cô thấy trong ánh mắt ấy có điều gì đó ấm áp và kiên nhẫn.
Điện thoại reo lên — tin nhắn từ mẹ: “Con à, mẹ vừa gửi danh sách khách mời cho mẹ chồng tương lai của con rồi đấy. Tuần sau con nhớ ăn mặc chỉnh tề, đừng làm mất mặt gia đình.”
Vãn Ninh thở dài. Mẹ lúc nào cũng vội vã.
BẠN ĐÃ CHỌN
Gửi tin nhắn cảm ơn Cố Hoài Cẩn vì món quà và kèm một lời hỏi thăm xã giao
Vãn Ninh cầm điện thoại, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Cô gõ rồi lại xóa, gõ rồi lại xóa, cuối cùng cũng gửi đi một tin nhắn ngắn gọn: “Cảm ơn anh vì món quà. Trâm rất đẹp, tôi rất thích. Dạo này anh có khỏe không?”
Tim cô đập nhanh hơn bình thường. Vài phút sau, điện thoại rung lên — hồi âm. Hoài Cẩn nhắn lại, chỉ vỏn vẹn vài chữ nhưng khiến lòng cô xao động: “Em đẹp hơn trâm. Tuần sau gặp em nhé.”
Cô đọc đi đọc lại dòng tin, không kìm được khẽ mỉm cười. Người đàn ông này... nói ít nhưng mỗi câu đều chạm đúng tim đối phương.
Bỗng chuông cửa vang lên. Quản gia Trần ra mở cửa và quay vào báo: “Tiểu thư, cậu chủ Cố đến rồi ạ.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngạc nhiên vì anh đến đột ngột, nhưng vẫn cố tỏ ra tự nhiên hỏi lý do anh ghé qua
Vãn Ninh hít một hơi thật sâu, cố giữ nét mặt tự nhiên nhất có thể khi bước ra phòng khách. Cố Hoài Cẩn đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một bó hồng trắng, những bông hoa còn đọng vài hạt tuyết tan lấp lánh. Anh mặc chiếc áo khoác dạ màu xám đậm, dáng người cao ráo, vai rộng, khiến không gian phòng khách bỗng chốc trở nên nhỏ hẹp lạ thường.
Thấy cô bước ra, anh quay lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ. “Đi ngang qua, thấy tuyết rơi đẹp, nghĩ chắc em cũng thích ngắm nên ghé vào rủ em ra vườn một lát.” Giọng anh trầm ấm, tự nhiên như thể chuyện ghé thăm vợ chưa cưới lúc chín giờ tối là điều bình thường nhất trên đời.
Bó hồng trắng được đưa về phía cô, cánh hoa mềm mại, hương thơm thoang thoảng. Ngoài trời, tuyết vẫn rơi nhẹ, phủ trắng những lối đi trong khu vườn tĩnh mịch.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhận bó hoa và đồng ý ra vườn cùng anh, để mặc những băn khoăn trong lòng tan dần theo tuyết
Vãn Ninh nhận bó hồng trắng, cúi đầu hít nhẹ hương thơm thanh khiết. Cô ngước lên, bắt gặp ánh mắt chờ đợi của Hoài Cẩn, và bất giác gật đầu. “Được, em đi lấy áo khoác.”
Vài phút sau, hai người bước ra khu vườn sau biệt thự. Tuyết rơi lặng lẽ, phủ lên những tán cây, lối đi và băng ghế đá một lớp trắng tinh khôi. Hoài Cẩn mở chiếc ô đen, nghiêng về phía cô, vai anh ướt một mảng vì không che chắn cho mình. Hơi thở họ hòa vào làn khói trắng trong không khí lạnh giá.
“Em có lạnh không?” Anh hỏi, giọng trầm ấm giữa màn đêm.
Vãn Ninh lắc đầu, nhưng cơ thể cô khẽ run lên. Hoài Cẩn không nói gì, chỉ cởi áo khoác ngoài khoác lên vai cô, mùi hương gỗ thông và chút thuốc lá thoang thoảng từ chiếc áo khiến tim cô ấm lạ thường.
Họ dừng lại dưới gốc cây mận già, những cành trơ trụi đang chờ xuân sang. Hoài Cẩn ngập ngừng, rồi khẽ nói: “Anh biết cuộc hôn nhân này đến với em quá đột ngột. Nhưng anh... muốn em biết rằng, với anh, nó không phải trách nhiệm.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


