Chương 24 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 24
Hạnh Phúc99/100
Sức Hút96/100
Danh Tiếng93/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào
Cố Hoài Dương
thân thiết
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 116

BẠN ĐÃ CHỌN

Đứng dậy nhưng chợt nhớ ra điều gì, quay lại nhìn lên cầu thang: "Khoan, mẹ anh bảo lát xuống mà mình ra vườn thì bác có tìm không thấy không?"

Đứng dậy nhưng chợt nhớ ra điều gì, Vãn Ninh quay lại nhìn lên cầu thang: "Khoan, mẹ anh bảo lát xuống mà mình ra vườn thì bác có tìm không thấy không?" Cô hơi lo lắng, tay vẫn cầm tách trà dở, ánh mắt đầy băn khoăn.

Hoài Cẩn nhìn cô, khẽ cười trấn an: "Không sao đâu. Mẹ anh biết tính anh, chắc bác sẽ xuống vườn tìm tụi mình." Anh đưa tay ra, kiên nhẫn chờ cô.

Lượt 117

BẠN ĐÃ CHỌN

Gật đầu, đặt tách trà xuống bàn rồi nắm tay anh: "Vậy đi thôi! Em muốn xem vườn nhà anh có gì đặc biệt."

Gật đầu, Vãn Ninh đặt tách trà xuống bàn rồi nắm tay anh, mắt sáng lên: "Vậy đi thôi! Em muốn xem vườn nhà anh có gì đặc biệt." Cô kéo nhẹ tay anh, bước ra phía cửa kính dẫn ra vườn sau.

Cánh cửa vừa mở ra, một không gian xanh mát hiện ra trước mắt. Những luống hồng tỉa, hoa oải hương tím ngát, và một chiếc xích đu gỗ đặt dưới gốc cây bàng già. Nắng sớm xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lung linh trên thảm cỏ.

Lượt 118

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhẹ nhàng bước đến chiếc xích đu, ngồi xuống đung đưa nhè nhẹ: "Chỗ này đẹp thật. Anh có hay ra đây ngồi không?"

Nhẹ nhàng bước đến chiếc xích đu, Vãn Ninh ngồi xuống, tay vịn nhẹ hai bên dây, đung đưa nhè nhẹ. Gió sớm lùa vào tóc cô, mang theo hương hoa oải hương thoang thoảng. Cô ngước lên nhìn anh, mỉm cười: "Chỗ này đẹp thật. Anh có hay ra đây ngồi không?"

Hoài Cẩn đứng tựa vào khung cửa, nhìn cô ngồi trên xích đu, tà váy nhẹ bay trong gió. Anh khẽ đáp: "Thỉnh thoảng. Những lúc muốn yên tĩnh một mình." Anh bước đến, đứng bên cạnh xích đu, tay đặt nhẹ lên dây xích: "Nhưng từ giờ, có lẽ anh sẽ ra đây thường xuyên hơn."

Lượt 119

BẠN ĐÃ CHỌN

Vãn Ninh khẽ chớp mắt, bàn tay đang nắm dây xích cũng vô thức siết nhẹ. Cô nhìn anh vài giây, rồi bật cười. “Vì chỗ này yên tĩnh hơn sao?”

Vãn Ninh khẽ chớp mắt, bàn tay đang nắm dây xích cũng vô thức siết nhẹ. Cô nhìn anh vài giây, rồi bật cười, giọng pha chút tinh nghịch: “Vì chỗ này yên tĩnh hơn sao?” Cô nghiêng đầu, đôi mắt long lanh như đang thử thách anh trả lời thật lòng.

Hoài Cẩn nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên. Anh không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ bước đến bên cạnh xích đu, tay đặt nhẹ lên vai cô, giọng trầm ấm: “Không. Vì chỗ này có em.”

Lượt 120

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngước lên nhìn anh, mắt lấp lánh: “Vậy em sẽ ra đây thường xuyên, để chỗ này lúc nào cũng có em nhé?”

Ngước lên nhìn anh, mắt Vãn Ninh lấp lánh như những giọt sương mai đọng trên lá: “Vậy em sẽ ra đây thường xuyên, để chỗ này lúc nào cũng có em nhé?” Giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý, như một lời hứa nửa thật nửa đùa.

Hoài Cẩn nhìn cô, ánh mắt sâu lắng. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một tay vẫn đặt trên vai cô, như muốn giữ chặt khoảnh khắc này.

Bỗng tiếng bước chân vọng ra từ phía cửa kính. Mẹ Hoài Cẩn đã thay bộ áo dài màu xanh ngọc, đứng tựa khung cửa, mỉm cười nhìn hai người: “Hai đứa ra vườn hóng mát đấy à? Vào nhà ăn chút trái cây đi, bác vừa cắt xong.”

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.