Chương 23 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Đặt hộp bánh lên bàn trà, nhẹ nhàng mở nắp: "Bác ơi, bánh này mới ra lò sáng nay, còn nóng hổi. Bác dùng thử một miếng với cháu nhé?"
Vãn Ninh đặt hộp bánh lên bàn trà, nhẹ nhàng mở nắp. Hương thơm ngọt ngào của bánh sữa vị dâu lan tỏa trong phòng khách. Cô mỉm cười dịu dàng: “Bác ơi, bánh này mới ra lò sáng nay, còn nóng hổi. Bác dùng thử một miếng với cháu nhé?”
Mẹ Hoài Cẩn nhìn những chiếc bánh hồng nhạt xinh xắn, mắt sáng lên: “Ối, đẹp quá! Con bé này khéo tay thật, biết chọn đúng sở thích của bác.” Bà gắp một miếng bỏ vào chén, rồi ngước lên nhìn Vãn Ninh: “Ngồi xuống đi con, đừng đứng mãi. Ở đây như nhà mình nhé.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng rót trà mời bà: “Bác uống trà với bánh sẽ ngon hơn ạ. Cháu nghe nói trà hoa cúc giúp tinh thần thư thái lắm.”
Ngồi xuống ghế, Vãn Ninh nhẹ nhàng cầm ấm trà, rót ra hai tách, hương hoa cúc thoang thoảng lan tỏa. Cô đưa tách trà về phía mẹ Hoài Cẩn, giọng dịu dàng: “Bác uống trà với bánh sẽ ngon hơn ạ. Cháu nghe nói trà hoa cúc giúp tinh thần thư thái lắm.” Động tác của cô uyển chuyển, tự nhiên như đã quen với việc pha trà mời khách từ lâu.
Mẹ Hoài Cẩn nhận lấy tách trà, mỉm cười hài lòng: “Con bé này khéo léo quá. Hoài Cẩn nhà bác từ trước đến giờ chưa từng dẫn ai về nhà, bác cứ tò mò mãi không biết con bé thế nào. Hôm nay gặp rồi mới biết, thì ra thằng bé có mắt chọn người đấy chứ.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Vãn Ninh khẽ khựng lại, đầu ngón tay vô thức siết nhẹ lấy mép tách trà. Nghe đến câu cuối, vành tai cô thoáng đỏ lên. Cô mỉm cười, nhẹ giọng: “Bác quá lời rồi ạ. Cháu chỉ làm những việc nhỏ thôi, bác thích là cháu vui rồi.” Nói rồi, cô hơi cúi mắt, lén nhìn sang Hoài Cẩn. Không ngờ bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình. Cô lập tức quay đi, giả vờ nâng tách trà lên nhấp một ngụm.
Vãn Ninh khẽ khựng lại, đầu ngón tay vô thức siết nhẹ lấy mép tách trà. Nghe đến câu cuối, vành tai cô thoáng đỏ lên. Cô mỉm cười, nhẹ giọng: “Bác quá lời rồi ạ. Cháu chỉ làm những việc nhỏ thôi, bác thích là cháu vui rồi.” Nói rồi, cô hơi cúi mắt, lén nhìn sang Hoài Cẩn. Không ngờ bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình. Cô lập tức quay đi, giả vờ nâng tách trà lên nhấp một ngụm.
Mẹ Hoài Cẩn nhìn cảnh tượng ấy, khẽ cười tủm tỉm, rồi nhẹ nhàng đặt tách trà xuống: “Thôi, bác lên thay bộ đồ, lát xuống với hai đứa. Cứ tự nhiên như ở nhà nhé.” Bà đứng dậy, vỗ nhẹ vai con trai trước khi rời đi, để lại hai người trong phòng khách rộng lớn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Thở phào nhẹ nhõm, quay sang anh thì thầm: “Em làm ổn chứ? Bác ấy có vẻ thích em, phải không anh?”
Thở phào nhẹ nhõm, Vãn Ninh quay sang anh thì thầm: “Em làm ổn chứ? Bác ấy có vẻ thích em, phải không anh?” Giọng cô nhỏ nhưng ánh mắt long lanh đầy mong chờ, như một đứa trẻ vừa làm được việc tốt đang chờ được khen.
Hoài Cẩn nhìn cô, khẽ cười, giọng trầm ấm: “Ổn lắm. Mẹ anh cười suốt từ lúc em vào — đó là dấu hiệu tốt nhất.” Anh khẽ nghiêng người, thì thầm bên tai cô: “Anh chưa thấy mẹ vui vì ai như thế bao giờ.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn ra cửa sổ, thấy khu vườn xinh xắn phía sau nhà, bỗng tò mò: “Anh ơi, vườn sau nhà anh có trồng hoa gì thế? Mình ra ngoài đó ngồi một lát được không?”
Vãn Ninh nhìn ra cửa sổ, thấy khu vườn xinh xắn phía sau nhà với những luống hoa rực rỡ dưới nắng sớm. Mắt cô sáng lên, cô quay sang anh tò mò: "Anh ơi, vườn sau nhà anh có trồng hoa gì thế? Mình ra ngoài đó ngồi một lát được không?" Giọng cô háo hức, như một đứa trẻ vừa khám phá ra điều thú vị.
Hoài Cẩn nhìn theo hướng cô chỉ, rồi gật đầu: "Được, ra đó hít thở không khí cũng tốt." Anh đứng dậy, đưa tay ra cho cô.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


