Chương 22 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn ra cổng biệt thự phía xa, bỗng trầm ngâm: “Anh này... nếu một ngày nào đó, tụi mình có một khu vườn nhỏ, em sẽ trồng thật nhiều hồng trắng, anh có thích không?”
Vãn Ninh nhìn ra cổng biệt thự phía xa đang dần hiện ra, bỗng trầm ngâm: “Anh này... nếu một ngày nào đó, tụi mình có một khu vườn nhỏ, em sẽ trồng thật nhiều hồng trắng, anh có thích không?” Giọng cô nhẹ như làn gió thoảng, nhưng chất chứa bao mơ mộng về một tương lai chung.
Hoài Cẩn chậm xe lại, quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu lắng như mặt hồ mùa thu. Anh không trả lời ngay, chỉ khẽ nắm lấy tay cô, siết nhẹ: “Anh thích. Chỉ cần có em ở đó, khu vườn nào cũng đẹp.” Giọng anh trầm ấm, như một lời hứa thì thầm.
Chiếc xe dừng trước cổng biệt thự lớn, cánh cổng sắt uốn cong hoa văn tinh xảo từ từ mở ra.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười hạnh phúc, siết nhẹ tay anh: “Vậy em sẽ nhớ lời anh hứa đó. Giờ mình vào nhà thôi, đừng để mẹ anh chờ lâu.”
Mỉm cười hạnh phúc, Vãn Ninh siết nhẹ tay anh: “Vậy em sẽ nhớ lời anh hứa đó. Giờ mình vào nhà thôi, đừng để mẹ anh chờ lâu.” Cô nói, giọng ngọt ngào nhưng pha chút quyết tâm, như vừa nhận được một món quà quý giá.
Hoài Cẩn gật đầu, xuống xe trước rồi vòng sang mở cửa cho cô. Anh đưa tay ra đón lấy hộp bánh và trà, để cô hai tay ôm bó hồng trắng. Cánh cổng sắt mở rộng, lộ ra con đường lát đá dẫn vào một biệt thự cổ kính với những ô cửa vòm và giàn hoa giấy tím biếc.
Từ trong nhà, một người phụ nữ trung niên bước ra, tay vắt chiếc khăn choàng, nở nụ cười hiền hậu: “Hoài Cẩn đã về rồi đấy à? Còn đây chắc là Vãn Ninh — mẹ chờ hai đứa mãi!”
BẠN ĐÃ CHỌN
Bước lên một bước, khẽ cúi đầu chào lễ phép: “Cháu chào bác ạ. Cháu là Giang Vãn Ninh, rất vui được gặp bác. Đây là chút quà cháu tự tay chuẩn bị cho bác.”
Bước lên một bước, Vãn Ninh khẽ cúi đầu chào lễ phép, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: “Cháu chào bác ạ. Cháu là Giang Vãn Ninh, rất vui được gặp bác. Đây là chút quà cháu tự tay chuẩn bị cho bác.” Cô đưa bó hồng trắng lên, kèm theo hộp quà nhỏ, thái độ vừa cung kính vừa chân thành.
Mẹ Hoài Cẩn nhận lấy bó hoa, mắt sáng lên: “Ối, hồng trắng đẹp quá! Lâu rồi bác mới được tặng hoa tươi. Lại còn có quà nữa sao? Con bé chu đáo quá!” Bà nhìn Vãn Ninh với ánh mắt hài lòng, rồi quay sang con trai: “Sao con không nói sớm Vãn Ninh dễ thương thế này?”
BẠN ĐÃ CHỌN
Hơi ngại ngùng nhìn xuống: “Bác quá khen rồi ạ. Cháu nghe anh Hoài Cẩn kể bác thích uống trà hoa nên mua thêm một hộp trà hoa cúc biếu bác đây.”
Hơi ngại ngùng nhìn xuống, Vãn Ninh nói nhỏ: “Bác quá khen rồi ạ. Cháu nghe anh Hoài Cẩn kể bác thích uống trà hoa nên mua thêm một hộp trà hoa cúc biếu bác đây.” Cô đưa hộp trà lên, hai má ửng hồng, dáng vẻ vừa lễ phép vừa đáng yêu.
Mẹ Hoài Cẩn nhận lấy hộp trà, mắt cười hiền hậu: “Trời ơi, con bé này tâm ý quá! Hoài Cẩn nhà bác có phúc rồi.” Bà quay sang gọi lớn: “Quản gia, pha ấm trà mới đi! Hai đứa vào nhà ngồi chơi, đừng đứng ngoài này mãi.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Theo mẹ Hoài Cẩn vào nhà, nhưng ngoái lại nhìn anh khẽ cười như muốn nói: “Em làm tốt chứ?”
Theo mẹ Hoài Cẩn vào nhà, Vãn Ninh ngoái lại nhìn anh khẽ cười, ánh mắt long lanh như muốn nói: "Em làm tốt chứ?" Cô hơi nghiêng đầu, một tay vẫn ôm nhẹ hộp quà, dáng vẻ vừa đáng yêu vừa tự hào.
Hoài Cẩn đứng sau, khẽ gật đầu, khóe môi không giấu được nụ cười hài lòng. Anh lặng lẽ giơ ngón cái lên, một cử chỉ nhỏ nhưng khiến tim cô ấm áp lạ thường.
Phòng khách nhà họ Cố rộng rãi, trang nhã với những món đồ nội thất gỗ óc chó sẫm màu. Trên tường treo vài bức tranh sơn dầu phong cảnh, bên cửa sổ là một bình hoa ly trắng tinh khôi.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


