Chương 21 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Cúi xuống ngắm nhìn những chiếc bánh, chỉ tay vào một hộp bánh sữa vị dâu hồng nhạt: “Anh ơi, cái này đẹp quá! Chắc bác sẽ thích vị này.”
Vãn Ninh cúi xuống ngắm nhìn những chiếc bánh trong tủ kính, mắt sáng lên khi thấy một hộp bánh sữa vị dâu hồng nhạt được trang trí tinh xảo. Cô chỉ tay vào, giọng hào hứng: “Anh ơi, cái này đẹp quá! Chắc bác sẽ thích vị này.” Những bông hoa kem nhỏ xíu trên mặt bánh được tạo hình như những cánh hoa anh đào, vừa nhẹ nhàng vừa sang trọng.
Hoài Cẩn nhìn theo tay cô, khẽ gật đầu: “Mẹ anh thích vị ngọt dịu, bánh này chắc hợp khẩu vị của bác.” Anh quay sang cô bán hàng: “Cho tôi một hộp bánh này và một hộp trà hoa cúc loại ngon nhất.” Anh nói, như đã hoàn toàn tin tưởng vào sự lựa chọn của cô.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn lên đồng hồ trong tiệm, khẽ nhắc: “Mình mua xong rồi đi thôi anh, em không muốn để bác chờ lâu quá.”
Vãn Ninh nhìn lên đồng hồ trong tiệm, khẽ nhắc: “Mình mua xong rồi đi thôi anh, em không muốn để bác chờ lâu quá.” Tay cô nhẹ nhàng ôm hộp bánh ngọt và hộp trà hoa cúc, lòng vừa hồi hộp vừa háo hức.
Hoài Cẩn gật đầu, thanh toán rồi xách túi đồ giúp cô. Anh mở cửa tiệm, một tay đưa ra phía sau như bảo vệ cô khỏi những người qua lại trên vỉa hè. Xe anh đỗ cách đó không xa, ánh nắng buổi sớm chiếu rọi trên mái tóc đen nhánh của anh.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngồi vào xe, chỉnh lại bó hoa hồng trắng trên tay, mỉm cười một mình như đang tưởng tượng ra cuộc gặp gỡ sắp tới.
Ngồi vào xe, Vãn Ninh chỉnh lại bó hoa hồng trắng trên tay, những ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve từng cánh hoa còn đọng sương. Cô mỉm cười một mình, đôi mắt xa xăm như đang tưởng tượng ra cảnh tượng sắp tới — mẹ anh sẽ đón cô thế nào, căn nhà sẽ ra sao, và liệu bà có mỉm cười khi nhìn thấy bó hoa này không.
Hoài Cẩn ngồi vào ghế lái, nhìn cô qua kính chiếu hậu. Anh không vội nổ máy, chỉ lặng yên ngắm nhìn cô một lát, rồi khẽ nói: "Sẵn sàng chưa?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Gật đầu, mỉm cười tự tin: "Sẵn sàng rồi. Dù sao cũng có anh ở bên cạnh em mà."
Gật đầu, Vãn Ninh mỉm cười tự tin: “Sẵn sàng rồi. Dù sao cũng có anh ở bên cạnh em mà.” Giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy niềm tin, đôi mắt long lanh nhìn anh qua làn nắng sớm. Bó hồng trắng trên tay cô tỏa hương thơm dịu, hòa quyện với không khí trong lành của buổi sáng thứ Bảy.
Hoài Cẩn nhìn cô, khẽ mỉm cười rồi nổ máy xe. Chiếc xe lăn bánh chậm rãi rời khỏi con phố nhỏ, hướng về khu biệt thự cổ kính của gia đình anh. Trong lòng Vãn Ninh, cảm giác hồi hộp và hạnh phúc đan xen, như những nốt nhạc rộn ràng trước một bản tình ca sắp cất lên.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lấy điện thoại ra, xem lại tấm ảnh chụp cùng anh hôm trước, rồi khẽ cười một mình.
Vãn Ninh lấy điện thoại ra, lướt nhẹ tay tìm tấm ảnh chụp cùng anh hôm trước. Đó là bức ảnh họ chụp dưới gốc cây bàng già, nắng chiều rải vàng trên vai, anh nhìn cô với ánh mắt dịu dàng đến nao lòng. Cô khẽ cười một mình, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình như muốn chạm vào kỷ niệm.
Hoài Cẩn liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, thấy nụ cười ấy thì khóe môi cũng cong lên. Anh không hỏi, chỉ lặng lẽ lái xe, để cô có những giây phút riêng tư ngọt ngào.
Chiếc xe rẽ vào một con đường rợp bóng cây, hai bên là những biệt thự cổ kính nằm khuất sau hàng rào hoa giấy. Nhà anh sắp đến rồi.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


