Chương 20 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 20
Hạnh Phúc99/100
Sức Hút96/100
Danh Tiếng91/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào
Cố Hoài Dương
thân thiết
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 96

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngước lên nhìn anh, mắt lấp lánh: “Vậy sau này mỗi sáng thứ Bảy, mình đều đến đây ăn sáng nhé? Em thích không khí ở đây.”

Vãn Ninh ngước lên nhìn anh, mắt lấp lánh như ánh nắng ban mai: “Vậy sau này mỗi sáng thứ Bảy, mình đều đến đây ăn sáng nhé? Em thích không khí ở đây.” Giọng cô ngọt ngào, pha chút mơ mộng, như đang vẽ ra một tương lai mà cô mong chờ.

Hoài Cẩn dừng đũa, nhìn cô một lúc lâu. Ánh mắt anh có chút gì đó rất sâu, rất nhẹ. Rồi anh gật đầu, giọng trầm ấm: “Được. Mỗi thứ Bảy anh đều đưa em đến đây.” Câu nói đơn giản nhưng như một lời hứa, khiến tim cô rộn ràng.

Lượt 97

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười tươi, cầm đũa gắp thêm một miếng bánh bỏ vào chén anh: “Vậy thì ăn thật no đi, để còn có sức mà đưa em đi ăn sáng nhiều thứ Bảy nữa!”

Cười tươi, cầm đũa gắp thêm một miếng bánh bỏ vào chén anh: “Vậy thì ăn thật no đi, để còn có sức mà đưa em đi ăn sáng nhiều thứ Bảy nữa!” Vãn Ninh nói, giọng đầy hứng khởi, như thể việc có những buổi sáng thứ Bảy bên anh là điều tuyệt vời nhất trên đời.

Hoài Cẩn nhìn miếng bánh đầy ắp trong chén, rồi nhìn cô, khẽ lắc đầu nhưng khóe môi không giấu được nụ cười. Anh ăn hết miếng bánh, chậm rãi, như đang thưởng thức từng chút một. Bà chủ từ trong bếp bước ra, thấy cảnh tượng ấm áp ấy thì cười móm mém: “Đôi trẻ dễ thương quá! Bác chúc hai đứa luôn hạnh phúc nhé!”

Danh Tiếng +1
Lượt 98

BẠN ĐÃ CHỌN

Xấu hổ cúi đầu, vội vàng gắp thêm miếng bánh ăn để giấu đi niềm vui đang rạng rỡ trên mặt.

Vãn Ninh xấu hổ cúi đầu, hai má đỏ ửng như cánh hoa đào. Cô vội vàng gắp thêm một miếng bánh bỏ vào miệng, nhai ngấu nghiến để giấu đi nụ cười không thể kìm nén trên môi. Dù không nhìn lên, cô vẫn cảm nhận được ánh mắt ấm áp của anh đang dõi theo mình.

Hoài Cẩn khẽ cười, không nói gì thêm. Anh chỉ lặng lẽ đẩy chén nước chấm lại gần cô hơn, rồi vẫy tay gọi bà chủ thanh toán.

Bà chủ bước ra, cười hiền hậu: “Hai đứa ăn ngon không? Bác mời ly trà nóng nhé, uống cho ấm bụng rồi hãy đi.”

Sức Hút 1Hạnh Phúc 1
Lượt 99

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngước lên, mỉm cười với bà chủ: “Dạ, cháu cảm ơn bác. Bác tốt quá, lát nữa cháu và anh ấy sẽ ghé thường xuyên ạ.”

Ngước lên, Vãn Ninh mỉm cười với bà chủ, giọng ngọt ngào: “Dạ, cháu cảm ơn bác. Bác tốt quá, lát nữa cháu và anh ấy sẽ ghé thường xuyên ạ.” Cô nói, ánh mắt lấp lánh như đã coi quán nhỏ này thành một phần trong những kỷ niệm đẹp của hai người.

Bà chủ cười tươi, gật gù: “Ừ ừ, bác luôn hoan nghênh hai đứa!” Rồi bà quay vào bếp, để lại hai người trong không gian ấm cúng.

Hoài Cẩn đứng dậy, đưa tay ra cho cô: “Đi thôi, mình qua tiệm bánh ngọt bên kia mua ít đồ mang về cho mẹ anh.” Anh nói, như đã đọc được suy nghĩ của cô từ lúc nãy.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1
Lượt 100

BẠN ĐÃ CHỌN

Đứng dậy nhưng chợt dừng lại, nhìn anh: “Khoan đã... hay mình mua thêm một hộp trà hoa cúc nữa? Uống với bánh ngọt thì tuyệt lắm.”

Vãn Ninh đứng dậy nhưng chợt dừng lại, quay sang anh với ánh mắt vừa tinh nghịch vừa chu đáo: “Khoan đã... hay mình mua thêm một hộp trà hoa cúc nữa? Uống với bánh ngọt thì tuyệt lắm.” Cô mỉm cười, như vừa tìm ra một ý tưởng hoàn hảo. “Em nghe nói trà hoa cúc giúp tinh thần thư thái, chắc bác sẽ thích.”

Hoài Cẩn nhìn cô, ánh mắt đầy trìu mến. Anh khẽ gật đầu: “Em nghĩ chu đáo quá. Mẹ anh đúng là thích uống trà hoa vào buổi sáng.” Anh nắm tay cô, dẫn qua đường về phía tiệm bánh ngọt nhỏ xinh.

Tiệm bánh có mùi thơm ngào ngạt của bơ và đường, những chiếc bánh được bày trong tủ kính sáng loáng.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.