Chương 5 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Hẹn gặp Hoài Dương nhưng chọn địa điểm công cộng, an toàn như một quán cà phê quen
Vãn Ninh suy nghĩ một lát rồi đáp: “Được thôi, chúng ta có thể gặp nhau. Nhưng tôi muốn hẹn ở quán cà phê quen gần nhà, trưa nay anh có rảnh không?” Cô cố tình chọn một địa điểm công cộng, vừa lịch sự vừa an toàn.
Hoài Dương đồng ý ngay, giọng hào hứng: “Trưa nay tôi rảnh. Vậy hẹn chị lúc 12 giờ nhé, tôi sẽ đến đúng giờ.”
Cúp máy, Vãn Ninh thở dài. Cô không biết cuộc gặp này sẽ thế nào, nhưng ít nhất cô đã chủ động chọn địa điểm. Cô nhắn tin cho Hoài Cẩn một cách tự nhiên: “Anh à, trưa nay em có hẹn với em trai anh. Anh ấy muốn gặp em trước bữa tối thứ Bảy.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Đợi Hoài Cẩn phản ứng trước khi quyết định có đi gặp Hoài Dương hay không
Vãn Ninh ngồi bên bàn ăn, tay xoay nhẹ chiếc điện thoại, mắt dán chặt vào màn hình chờ tin nhắn hồi âm. Cô không muốn bước vào cuộc gặp với em trai chồng tương lai khi chưa có sự đồng ý rõ ràng từ Hoài Cẩn — dù chỉ là một lời nhắn ngắn cũng đủ khiến cô yên tâm hơn.
Mười phút sau, điện thoại rung lên. Hoài Cẩn nhắn lại, giọng điệu có chút bất lực nhưng vẫn đầy yêu thương: “Thằng nhỏ đó... đúng là không chịu ngồi yên. Em muốn gặp nó không? Nếu em không thoải mái, anh sẽ bảo nó đợi đến thứ Bảy.”
Vãn Ninh mỉm cười, cảm nhận được sự quan tâm của anh dành cho mình.
BẠN ĐÃ CHỌN
Dịu dàng nói: “Anh đi cùng em được không? Em sẽ thấy yên tâm hơn.”
Vãn Ninh dịu dàng nhắn: “Anh đi cùng em được không? Em sẽ thấy yên tâm hơn.” Cô gửi đi kèm một biểu tượng mặt cười nhỏ, hy vọng anh sẽ đồng ý.
Điện thoại rung lên hồi âm ngay lập tức: “Được. Anh sẽ đến đón em lúc 11 giờ 45. Đừng lo, có anh ở đó rồi.” Tin nhắn của anh ngắn gọn nhưng đủ khiến lòng cô ấm áp.
Buổi trưa hôm đó, chiếc xe màu đen quen thuộc đỗ trước cổng biệt thự Giang gia. Hoài Cẩn mặc áo sơ mi trắng, vest xám nhạt, tay cầm một bó hoa tulip trắng nhỏ tặng cô. Khi thấy cô bước ra với chiếc váy len màu kem dịu dàng, ánh mắt anh thoáng sáng lên.
“Em đẹp lắm.” Anh nói khẽ, mở cửa xe cho cô.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cảm ơn anh và ngồi vào xe, cùng anh đến quán cà phê
Vãn Ninh cầm bó hoa tulip trắng, khẽ mỉm cười: “Cảm ơn anh.” Cô ngồi vào ghế phụ, để mặc anh đóng cửa xe nhẹ nhàng. Mùi hương hoa hòa quyện với chút nước hoa nhẹ trên áo anh khiến không gian trong xe trở nên ấm áp lạ thường.
Trên đường đi, Hoài Cẩn kể cho cô nghe vài chuyện về Hoài Dương — cậu em trai ham chơi hơn ham học, nhưng thực chất rất quan tâm đến gia đình. “Nó chỉ hơi tinh nghịch thôi, nhưng nếu nó thích em, nó sẽ bảo vệ em như em ruột vậy.” Anh nói, tay vẫn lái xe vững vàng.
Đến quán cà phê, một chàng trai trẻ đã ngồi sẵn ở bàn góc, vẫy tay chào họ. Cố Hoài Dương có nét giống anh trai nhưng trẻ trung hơn, mái tóc hơi rối, nụ cười rạng rỡ.
“A, cuối cùng cũng gặp được chị dâu tương lai!” Hoài Dương đứng dậy, kéo ghế cho Vãn Ninh.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhẹ nhàng ngồi xuống, nhìn sang Hoài Cẩn như tìm điểm tựa trước khi bắt chuyện với em trai anh
Vãn Ninh nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, ánh mắt thoáng tìm kiếm sự an tâm từ Hoài Cẩn. Anh ngồi ngay bên cạnh cô, tay đặt lên lưng ghế của cô như một vòng bảo vệ vô hình. Hơi thở cô dần ổn định hơn khi có anh kề bên.
Hoài Dương nhìn cả hai, khẽ cười: “Anh hai tôi hiếm khi nào chịu đi cùng ai đến gặp tôi như thế này đâu. Xem ra chị thực sự đặc biệt với anh ấy đấy.”
Cậu ta gọi nước và nhìn Vãn Ninh với ánh mắt tò mò nhưng không hề ác ý. “Thực ra tôi chỉ muốn biết người phụ nữ nào có thể khiến anh tôi thay đổi nhiều đến vậy thôi. Anh ấy trước giờ lạnh lùng lắm, vậy mà mấy hôm nay lúc nào cũng mỉm cười một mình.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


