Chương 6 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
mỉm cười nhẹ nhàng
Vãn Ninh mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt dịu dàng nhìn Hoài Dương: "Thực ra tôi cũng không biết mình có gì đặc biệt. Nhưng nếu anh ấy thay đổi theo hướng tốt hơn, vậy chắc là điều đáng mừng, đúng không anh?"
Hoài Dương bật cười, gật gù: "Đúng vậy. Tôi chưa thấy anh hai tôi bao giờ nhìn ai bằng ánh mắt như nhìn chị cả." Cậu ta liếc sang anh trai, thấy Hoài Cẩn hơi đỏ tai nhưng vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh.
Cuộc trò chuyện trôi qua nhẹ nhàng, Hoài Dương kể vài kỷ niệm thời thơ ấu của hai anh em, khiến Vãn Ninh hiểu thêm về con người Hoài Cẩn — một người từ nhỏ đã trầm tính, luôn bảo vệ em trai, và chưa từng để ai bước vào trái tim mình cho đến khi gặp cô.
Khi họ chuẩn bị ra về, Hoài Dương đột nhiên nói: "Chị Vãn Ninh, thứ Bảy này nhớ đến sớm nhé. Mẹ tôi nấu món cá chép om dưa ngon lắm, mà đó cũng là món khoái khẩu của anh hai tôi đấy."
BẠN ĐÃ CHỌN
Vui vẻ đáp lời Hoài Dương: "Vậy thứ Bảy em nhất định sẽ đến sớm để thưởng thức."
Vãn Ninh vui vẻ đáp lời Hoài Dương, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy hào hứng: “Vậy thứ Bảy em nhất định sẽ đến sớm để thưởng thức.” Cô liếc nhìn Hoài Cẩn, thấy khóe môi anh khẽ cong lên — một nụ cười kín đáo nhưng đủ khiến lòng cô ấm áp.
Hoài Dương đứng dậy, vẫy tay chào: “Vậy tôi đi trước nhé. Hẹn gặp lại chị dâu tương lai!” Nói xong cậu ta phóng đi nhanh như một cơn gió, để lại hai người ngồi lại bên tách cà phê còn ấm.
Hoài Cẩn nhìn cô, ánh mắt sâu lắng: “Em làm tốt lắm. Nó thích em rồi đấy.” Anh nói, giọng có chút tự hào.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười đáp: “Vậy còn anh? Anh có thích em không?”
Vãn Ninh mỉm cười, ánh mắt lấp lánh như ánh nắng xuyên qua tán lá mùa đông. Cô khẽ nghiêng đầu nhìn anh, giọng dịu dàng pha chút tinh nghịch: “Vậy còn anh? Anh có thích em không?”
Câu hỏi bất ngờ khiến Hoài Cẩn khựng lại. Anh nhìn cô, đôi mắt đen láy thoáng qua một tia ngỡ ngàng, rồi chuyển thành sự dịu dàng đến nao lòng. Anh không trả lời ngay, mà lặng lẽ đưa tay khẽ vuốt nhẹ một lọn tóc mai của cô ra sau tai, động tác chậm rãi và trìu mến.
“Anh tưởng em đã biết câu trả lời rồi chứ.” Giọng anh khàn khàn, hơi ấm phả nhẹ lên má cô. “Nếu không thích, anh đã không đứng đây, không đón em mỗi ngày, không nhớ từng sở thích nhỏ nhặt của em.”
Anh ngừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng chắc nịch như một lời thề: “Anh thích em, Vãn Ninh. Hơn em tưởng rất nhiều.”
BẠN ĐÃ CHỌN
ngại ngùng mời a đi dạo
Vãn Ninh ngại ngùng cúi đầu, hai má ửng hồng như cánh hoa đào đầu xuân. Cô khẽ kéo tay áo anh, giọng nhỏ nhẹ: “Hay mình... đi dạo một lát anh nhé? Ngoài kia nắng đẹp lắm.” Nói xong, cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ biết nhìn xuống đôi giày của mình.
Hoài Cẩn nhìn cô, ánh mắt dịu dàng như tan chảy. Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy tay cô, kéo cô đứng dậy. “Đi thôi.” Giọng anh ấm áp, như dòng nước mùa xuân len lỏi qua lớp băng giá.
Hai người bước ra khỏi quán cà phê, hòa vào dòng người tấp nập trên phố. Nắng vàng nhạt trải dài trên những tán cây xanh non, gió nhẹ thoảng qua mang theo hương hoa sữa cuối mùa. Họ bước song song, tay trong tay, không nói nhiều nhưng mỗi bước chân đều như một nhịp đập chung của hai trái tim đang dần hòa nhịp.
BẠN ĐÃ CHỌN
Kéo nhẹ tay anh, chỉ về phía quán kem nhỏ bên đường: “Anh ăn kem không? Mùa đông ăn kem mới thú vị.”
Vãn Ninh kéo nhẹ tay anh, chỉ về phía quán kem nhỏ bên đường với mái hiên xinh xắn. “Anh ăn kem không? Mùa đông ăn kem mới thú vị.” Đôi mắt cô lấp lánh như một đứa trẻ vừa tìm thấy điều thú vị, khiến Hoài Cẩn không thể từ chối.
Anh nhìn cô, khẽ lắc đầu nhưng nụ cười đã nở trên môi: “Em thích thì anh chiều.” Anh dắt tay cô bước vào quán kem nhỏ, nơi hương vani và socola quyện vào nhau trong không gian ấm cúng.
Cô gọi hai viên kem socola và dâu tây, đẩy phần kem dâu về phía anh: “Anh thử đi, vị này ngon lắm.” Hoài Cẩn nhìn cô, rồi nhìn viên kem hồng nhạt, khẽ nếm thử. Vị ngọt thanh tan trên đầu lưỡi, nhưng có lẽ vị ngọt ngào hơn cả là ánh mắt cô lúc này.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


