Chương 1 / 10
Lâm Thiên
Lâm Thiên · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Lâm Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyHoàng cung Nam Việt rộng lớn, những dãy hành lang lát ngọc bích kéo dài vô tận dưới ánh nắng chiều tà. Lâm Thiên đứng trước cửa Tàng Kinh Các — nơi chứa vô số bí tịch tu luyện, công pháp cổ xưa và những cuộn ngọc ghi chép về vạn giới. Hôm nay là ngày hắn được phép tự do chọn một công pháp để tu luyện, một đặc ân dành riêng cho hoàng tử duy nhất của vương triều.
Cánh cửa nặng nề mở ra, để lộ một không gian mênh mông với những kệ sách cao chạm trần. Mùi giấy cổ và linh khí thoang thoảng hòa quyện. Nhưng ngay khi bước vào, Lâm Thiên nhận ra có điều bất thường — một mảnh ngọc vỡ nằm dưới gầm kệ gần nhất, trên đó khắc một ký tự cổ mà hắn chưa từng thấy trong bất kỳ cuộn sách giáo dục hoàng gia nào. Ký tự ấy phát ra một luồng khí tức lạnh lẽo, khác hẳn với linh khí thuần khiết của hoàng cung.
Trong góc tối phía cuối Tàng Kinh Các, một bóng người khẽ động. Hắn ta mặc y phục đen tuyền, đứng im như tượng, nhưng ánh mắt xuyên qua bóng tối đang đặt thẳng vào Lâm Thiên.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhặt mảnh ngọc vỡ lên, giấu vào tay áo rồi bước thẳng về phía bóng người kia.
Lâm Thiên khẽ vuốt mảnh ngọc vỡ vào tay áo, đầu ngón tay lướt qua những đường khắc lạ lẫm. Hắn không vội, bước chân thong thả nhưng thẳng hướng về phía bóng đen trong góc. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp dần, mỗi bước chân vang lên thanh âm khô khốc trên nền đá.
Khi chỉ còn cách ba trượng, bóng người đột nhiên lên tiếng, giọng trầm khàn như gió lùa qua hang đá:
"Hoàng tử điện hạ quả nhiên không tầm thường. Người khác thấy ta sẽ lập tức la hét hoặc bỏ chạy. Còn ngài, lại chọn cách đến gần."
Hắn ta bước ra khỏi bóng tối, lộ ra khuôn mặt trung niên với một vết sẹo dài từ thái dương xuống tận cằm. Trên tay hắn cầm một cuộn da màu đen, buộc bằng dây vàng, thứ mà chỉ những người trong nội các hoàng gia mới có quyền sở hữu.
"Ta là Ảnh Vệ của tiên hoàng, phụng mệnh chờ ngài ở đây từ mười năm trước." Hắn dừng lại, mắt nhìn thẳng vào Lâm Thiên. "Nhưng trước khi trao thứ này, ta cần biết — ngài đã thấy mảnh ngọc dưới gầm kệ, và ngài đã giấu nó đi. Vì sao?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Rút mảnh ngọc ra, đưa lên ngang mắt: "Thứ này có liên quan đến cuộn da ngươi cầm?"
Lâm Thiên chậm rãi rút mảnh ngọc khỏi tay áo, giơ nó lên ngang tầm mắt. Ánh sáng yếu ớt từ những viên dạ minh châu trên trần chiếu qua mảnh ngọc, khiến những đường khắc cổ xưa như sống dậy, chúng uốn lượn như những con rắn nhỏ.
"Thứ này có liên quan đến cuộn da ngươi cầm?" — giọng Lâm Thiên bình thản, nhưng ánh mắt sắc bén không rời khỏi mặt người đàn ông có vết sẹo.
Người đàn ông khựng lại, một tia kinh ngạc thoáng qua trong mắt rồi nhanh chóng biến mất. Hắn cười khẩy, bàn tay siết nhẹ cuộn da đen.
"Hoàng tử quả thật thông minh hơn ta tưởng." Hắn bước thêm một bước, khoảng cách chỉ còn hai trượng. "Đúng vậy. Mảnh ngọc đó là chìa khóa để mở cuộn da này. Nhưng nó đã bị vỡ từ mười năm trước, trong một trận chiến mà tiên hoàng... không thể kể ra."
Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào mảnh ngọc trong tay Lâm Thiên.
"Thứ ngài cầm chỉ là một mảnh vỡ. Còn ba mảnh khác nữa. Nếu không có đủ, cuộn da này mãi mãi chỉ là một món đồ cổ vô dụng. Nhưng nếu ngài muốn biết sự thật về cái chết của tiên hoàng..." Hắn hạ giọng xuống chỉ còn thì thầm. "...thì hãy giữ lấy mảnh ngọc đó và bắt đầu cuộc săn tìm."
BẠN ĐÃ CHỌN
Bỏ mảnh ngọc vào túi, khoanh tay: "Ta không đi tìm chúng. Kể chuyện khác đi."
"Ta không đi tìm chúng. Kể chuyện khác đi." Lâm Thiên bỏ mảnh ngọc vào túi, khoanh tay lại, ánh mắt bình thản nhìn người đàn ông có vết sẹo.
Người đàn ông khựng lại, vẻ mặt thoáng chút sững sờ rồi nhanh chóng chuyển sang một nụ cười khó hiểu. Hắn lắc đầu, buông một tiếng thở dài pha lẫn chút thích thú.
"Thú vị. Rất thú vị." Hắnhạ cuộn da đen xuống, tay vuốt nhẹ dây vàng. "Ngài là hoàng tử đầu tiên ta gặp, sau mười năm chờ đợi, lại nói không muốn biết sự thật. Nhưng tiếc thay, ta không có chuyện khác để kể. Nhiệm vụ của ta chỉ có một — trao cuộn da này cho người xứng đáng."
Hắn ngừng lại, mắt đánh giá Lâm Thiên từ đầu đến chân.
"Và ta nghĩ ngài xứng đáng. Nhưng ta cũng cần ngài hiểu — nếu không muốn tìm ba mảnh còn lại, thì cuộn da này chỉ là một món trang trí đắt tiền." Hắn giơ cuộn da lên, ném nhẹ về phía Lâm Thiên. "Giữ lấy nó. Khi nào đổi ý, hãy tìm ta ở quán trà Thanh Phong, phía đông hoàng thành."
Nói xong, thân ảnh hắn tan dần như làn khói, để lại Lâm Thiên đứng giữa Tàng Kinh Các với cuộn da đen trên tay và mảnh ngọc vỡ trong túi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cất cả hai thứ, tiếp tục chọn công pháp tu luyện như chưa có chuyện gì.
Lâm Thiên nhẹ nhàng cuộn tròn cuộn da đen, nhét nó cùng mảnh ngọc vào sâu trong tay áo. Hắn quay lưng về phía góc tối, bước dọc theo những kệ sách cao ngất, ngón tay lướt qua từng bìa sách cũ kỹ. Mùi giấy cổ và linh khí vẫn thoang thoảng, nhưng trong không gian tĩnh lặng ấy, Lâm Thiên cảm nhận rõ ràng sự thay đổi — không khí dường như nặng hơn trước.
Hắn dừng lại trước một kệ sách làm từ gỗ tử đàn, trên đó đặt một cuộn ngọc bích phát ra ánh sáng xanh nhạt. Tấm bảng nhỏ bên cạnh khắc ba chữ: "Thanh Liên Quyết" — một công pháp tu luyện từ thời Thượng Cổ, truyền thuyết kể rằng người luyện thành có thể triệu hồi đóa thanh liên bảo hộ, vạn pháp bất xâm.
Ngay khi Lâm Thiên đưa tay chạm vào cuộn ngọc, một giọng nói già nua vang lên từ phía sau:
"Hoàng tử điện hạ, lão thần khuyên ngài nên chọn thứ khác."
Lâm Thiên quay lại, bắt gặp một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc trường bào màu xám, tay chống gậy trúc. Đôi mắt lão già như hai hồ nước sâu thẳm, nhìn xuyên thấu mọi thứ.
"Thanh Liên Quyết là công pháp của tiên hoàng. Người từng nói, chỉ ai đủ bản lĩnh mới có thể kế thừa nó."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



