Chương 2 / 10
Lâm Thiên
Lâm Thiên · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Lâm Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Cầm cuộn ngọc lên, nhìn thẳng lão già: "Vậy ta chính là người đó."
"Vậy ta chính là người đó." Lâm Thiên cầm cuộn ngọc lên, ánh mắt kiên định đối diện với lão giả. Ngón tay hắn siết nhẹ lấy cuộn ngọc mát lạnh, cảm nhận dòng linh khí tinh khiết từ nó chảy vào cơ thể.
Lão giả khẽ nhướng mày, tay vuốt chòm râu bạc, một nụ cười khó đoán hiện ra trên khuôn mặt nhăn nheo.
"Lời nói mạnh miệng lắm, điện hạ. Nhưng Thanh Liên Quyết không phải thứ ai muốn tu là tu được." Lão già chống gậy bước tới, từng bước chân nhẹ nhưng mỗi bước đều để lại một vết lõm sâu trên nền đá hoa cương. "Trước khi lão thần cho phép ngài mang nó đi, ngài phải trả lời một câu: thứ trong tay áo ngài là gì?"
Mắt lão già sắc như dao, nhìn thẳng vào chỗ tay áo phồng lên bất thường của Lâm Thiên. Không khí trong Tàng Kinh Các đột nhiên trở nên nặng nề, áp lực vô hình bao trùm lấy toàn thân hắn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Giữ nguyên tay áo, bình thản đáp: "Đồ chơi nhặt được dưới gầm kệ. Có gì lạ sao?"
"Đồ chơi nhặt được dưới gầm kệ. Có gì lạ sao?" Lâm Thiên giữ nguyên tay áo, giọng điệu bình thản đến mức gần như vô cảm. Hắn nhìn thẳng vào mắt lão già, không hề nao núng dưới áp lực vô hình đang bao trùm lấy mình.
Lão giả khẽ cười, tiếng cười khàn khàn như tiếng gió lùa qua kẽ đá. Gậy trúc gõ nhẹ xuống nền, và ngay lập tức, áp lực tan biến, không khí trở lại bình thường.
"Khôn ngoan đấy, điện hạ. Giữ bí mật là điều cần thiết ở chốn này." Lão già bước lùi lại một bước, tay phất nhẹ. "Được rồi, ngài có thể mang Thanh Liên Quyết đi. Nhưng hãy nhớ — mỗi lần tu luyện, hãy đốt một nén hương Thanh Liên. Nếu không, linh khí trong công pháp này sẽ phản phệ."
Nói xong, lão già xoay người, chậm rãi bước về phía cửa Tàng Kinh Các. Trước khi khuất bóng sau cánh cửa, lão ném lại một câu:
"Còn về món đồ chơi kia... dưới gầm kệ phía đông còn một mảnh nữa đấy. Lão thần vô tình thấy nó khi quét dọn."
BẠN ĐÃ CHỌN
Chờ lão già khuất hẳn, lập tức quay lại gầm kệ phía đông lục tìm.
Cánh cửa Tàng Kinh Các khép lại, tiếng gỗ nặng nề va vào khung. Lâm Thiên đợi thêm ba hơi thở, tai lắng nghe tiếng chân lão già xa dần, rồi lập tức quay người, bước nhanh về phía cuối dãy kệ phía đông. Hắn quỳ xuống, tay lướt dọc gầm kệ, mắt nheo lại trong ánh sáng lờ mờ. Ngón tay chạm phải một thứ cứng và lạnh — một mảnh ngọc khác, nằm kẹt giữa khe gỗ và tường. Kéo nó ra, Lâm Thiên nhận ra ngay những đường khắc cổ trên bề mặt, khớp hoàn hảo với mảnh trong tay áo. Nhưng mảnh này có thêm một chi tiết — một vết máu khô đã ngả màu nâu sẫm, thấm sâu vào trong thớ ngọc.
Cùng lúc, từ phía cửa chính vọng vào tiếng bước chân dồn dập. Giọng một thị vệ vang lên:
"Điện hạ! Có người báo cáo thấy một luồng khí tức lạ xâm nhập Tàng Kinh Các. Ngài có bình an không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Đứng dậy, giấu nhanh mảnh ngọc vào tay áo, bước ra đón thị vệ.
"Trẫm không sao." Lâm Thiên đứng dậy, tay áo buông xuống che kín hai mảnh ngọc, bước ra khỏi dãy kệ phía đông. Hắn đón thị vệ ngay giữa lối đi chính, vẻ mặt bình thản đến mức khiến tên thị vệ hơi khựng lại. "Chỉ là ta đang chọn công pháp, linh khí tỏa ra từ cuộn ngọc thôi."
Tên thị vệ cúi đầu, nhưng mắt vẫn liếc nhanh qua hai bên. "Dạ, thuộc hạ hiểu. Nhưng theo lệnh của Tả Thừa Tướng, bất kỳ dị động nào trong Tàng Kinh Các đều phải bẩm báo. Xin điện hạ cho phép thuộc hạ kiểm tra qua một lượt."
Hắn ta đưa tay ra hiệu, hai thị vệ khác từ ngoài cửa bước vào, tay đặt sẵn trên chuôi kiếm. Không khí lại căng lên.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười, bước tới vỗ vai thị vệ: "Kiểm tra kỹ vào, nhất là gầm kệ phía đông — ta thấy có con chuột chạy qua đó."
Lâm Thiên mỉm cười, bước tới vỗ vai thên thị vệ một cái nhẹ nhàng: "Kiểm tra kỹ vào, nhất là gầm kệ phía đông — ta thấy có con chuột chạy qua đó."
Tên thị vệ khựng lại, mặt thoáng biến sắc. Hắn không ngờ hoàng tử lại chủ động chỉ điểm, và còn chỉ đúng chỗ mà hắn định kiểm tra. Một thoáng do dự hiện lên trong mắt, rồi hắn cúi đầu:
"Thuộc hạ... đã rõ."
Hắn ra hiệu cho hai thị vệ kia tản ra, tự mình bước về phía dãy kệ phía đông. Lâm Thiên đứng yên, tay khoanh lại, nhìn theo. Tiếng lục soát vọng ra từ gầm kệ, tiếng gỗ cọ vào nhau, tiếng bụi bay. Một lúc sau, tên thị vệ trở ra, tay không, mặt hơi tái:
"Bẩm điện hạ, không có gì bất thường. Chỉ là... một ổ chuột nhỏ, đã bỏ chạy mất dạng."
Hắn ta nói, nhưng mắt lại liếc nhanh sang Lâm Thiên với một tia nhìn khó tả.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



