Chương 3 / 10

Lâm Thiên

Lâm Thiên · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Lâm Thiên
Chỉ số ở chương 3
Sinh Lực70/100
Kỹ Năng96/100
May Mắn62/100

Mục tiêu

Sống tự do, không ràng buộc

Quan hệ

Lâm Thái Tổ
tin tưởng
Lão giả bí ẩn
nghi ngờ
Thị vệ trực ca
sợ hãi

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Lâm Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 11

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhướng mày, hỏi ngược: "Mặt ngươi tái thế kia, thấy gì dưới gầm kệ rồi?"

Tên thị vệ khựng lại, sắc mặt càng trắng hơn trước câu hỏi của Lâm Thiên. Hắn cúi gằm mặt xuống, giọng lắp bắp:

"Bẩm... bẩm điện hạ, không có gì ạ. Chỉ là ổ chuột thôi. Một ổ chuột lớn, khiến thuộc hạ giật mình."

Nhưng bàn tay hắn đang siết chặt vạt áo, một cử chỉ nhỏ nhưng không lọt qua mắt Lâm Thiên. Rõ ràng hắn đã thấy thứ gì đó dưới gầm kệ — hoặc hắn đang giấu thứ gì đó trong lòng bàn tay.

Hai thị vệ kia đã đứng ở cửa, chờ lệnh. Không khí trong Tàng Kinh Các như đặc quánh lại. Lâm Thiên đứng giữa lối đi, tay áo nặng trĩu vì hai mảnh ngọc và cuộn da, trước mặt là tên thị vệ đang run nhẹ dưới lớp giáp.

Bỗng nhiên, từ phía ngoài hành lang vọng vào tiếng bước chân nhanh gấp, kèm theo giọng nói lanh lảnh của một thái giám:

"Hoàng tử điện hạ! Hoàng thượng triệu kiến gấp ạ!"

Kỹ Năng +2May Mắn 3
Lượt 12

BẠN ĐÃ CHỌN

Vỗ vai tên thị vệ, cười nhẹ: "Ổ chuột to đến mức làm ngươi run thế kia? Sau này ta cho ngươi một con mèo." Rồi quay lưng đi theo thái giám.

"Ổ chuột to đến mức làm ngươi run thế kia? Sau này ta cho ngươi một con mèo." Lâm Thiên vỗ vai tên thị vệ, cười nhẹ rồi quay lưng bước theo thái giám, không ngoảnh đầu lại.

Dọc hành lang dài lát ngọc, thái giám già bước nhanh, giọng thở hổn hển: "Điện hạ, Hoàng thượng đang ở Thư Phòng, sắc mặt không được tốt lắm. Hình như có chuyện gì đó từ biên giới phía Bắc vừa báo về."

Lâm Thiên gật đầu, tay áo nặng trĩu vì hai mảnh ngọc và cuộn da. Hắn vừa đi vừa lướt qua những bức bích họa trên tường — từng cảnh chiến trận oai hùng của các đời hoàng đế Nam Việt. Nhưng mắt hắn không dừng lại ở những chiến công, mà nhận ra một chi tiết kỳ lạ: ở bức cuối cùng, vẽ cảnh tiên hoàng đứng trên đỉnh núi, tay cầm một vật hình tròn phát sáng — giống hệt hình dạng của cuộn da đen khi cuộn tròn lại.

Trước cửa Thư Phòng, thái giám dừng lại, cúi người: "Điện hạ, mời ngài vào. Hoàng thượng đang đợi."

Cánh cửa nặng nề khép lại sau lưng Lâm Thiên, để lại hành lang vắng lặng và bức bích họa với bí mật chưa ai từng để ý.

Kỹ Năng +2
Lượt 13

BẠN ĐÃ CHỌN

Đóng cửa xong, chủ động hỏi trước: "Phụ hoàng, có phải chuyện từ Bắc Cương không? Con nghe nói rồi."

"Phụ hoàng, có phải chuyện từ Bắc Cương không? Con nghe nói rồi."

Lâm Thiên vừa dứt lời, Hoàng thượng Lâm Thái Tổ ngẩng đầu lên khỏi cuộn tấu chương. Ông là một người đàn ông trung niên uy nghi, đôi mày rậm và ánh mắt sắc như dao, nhưng hôm nay trên gương mặt ấy hiện rõ vẻ mệt mỏi. Ông đặt bút xuống, ngả lưng vào ghế rồng.

"Biên giới phía Bắc không phải là chuyện duy nhất trẫm muốn nói với con."

Giọng ông trầm xuống, tay xoa nhẹ thái dương.

"Tả Thừa Tướng vừa dâng tấu, nói rằng có luồng khí tức lạ xâm nhập Tàng Kinh Các sáng nay. Hắn đề nghị phong tỏa toàn bộ hoàng cung để điều tra. Trẫm đã gạt đi, nhưng..." Ông ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Thiên. "...trẫm cần con nói thật — con có thấy gì bất thường ở đó không?"

Kỹ Năng +2
Lượt 14

BẠN ĐÃ CHỌN

Chỉ kể một phần: nói về lão già và cuộn Thanh Liên Quyết, giấu chuyện mảnh ngọc và Ảnh Vệ.

Hoàng thượng nheo mắt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ tử đàn. Không khí trong thư phòng như ngưng đọng lại giữa hai cha con.

"Con nói con nghe rồi," Lâm Thái Tổ chậm rãi nhắc lại lời Lâm Thiên, giọng trầm xuống một quãng. "Vậy con nghe được những gì?"

Lâm Thiên đứng thẳng, tay áo nặng trĩu nhưng mặt không đổi sắc. Hắn biết đây là lúc phải chọn lời thật kỹ. Kể quá nhiều sẽ lộ chuyện mảnh ngọc và Ảnh Vệ; kể quá ít sẽ khiến phụ hoàng nghi ngờ.

"Con nghe nói có luồng khí tức lạ xâm nhập Tàng Kinh Các, nên Tả Thừa Tướng muốn phong tỏa hoàng cung." Lâm Thiên dừng lại, nhún vai. "Nhưng lúc con ở đó, chẳng thấy gì ngoài một lão già coi kho bảo con đừng lấy Thanh Liên Quyết. Con không nghe, thế thôi."

Hoàng thượng nhướng mày, một tia sáng thoáng qua trong mắt. "Lão già coi kho? Cao gầy, râu tóc bạc phơ, chống gậy trúc?"

"Phải."

Lâm Thái Tổ khẽ thở dài, ngả người ra ghế. "Đó là lão Lục, nguyên soái của Bắc Cương ngày trước. Sau khi tiên hoàng băng hà, lão xin trẫm cho về trông coi Tàng Kinh Các. Cả triều đều tưởng lão đã chết rồi."

Ông ngừng lại, mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi hoàng hôn đang nhuộm đỏ cả một góc trời.

"Con có biết vì sao lão chọn Thanh Liên Quyết cho con không?"

Kỹ Năng +2
Lượt 15

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhún vai: "Chẳng biết nữa. Con chỉ thấy nó hợp với mình thôi."

Lâm Thiên nhún vai, giọng thản nhiên: "Chẳng biết nữa. Con chỉ thấy nó hợp với mình thôi."

Hoàng thượng khẽ cười, tiếng cười khô khốc nhưng không giấu được vẻ hài lòng. Ông đứng dậy khỏi ghế rồng, bước tới bên cửa sổ, nhìn ra khoảng trời hoàng hôn đang chuyển dần sang màu tím sẫm.

"Hợp với con... Tiên hoàng cũng từng nói câu y hệt khi chọn Thanh Liên Quyết." Ông quay lại, ánh mắt xa xăm. "Có lẽ con thực sự là người kế thừa, không chỉ công pháp, mà còn cả... trách nhiệm."

Ông ngừng lại, tay đặt lên song cửa, ngón tay siết nhẹ.

"Tả Thừa Tướng sẽ không bỏ qua chuyện này. Hắn vốn dĩ không ưa dòng máu của tiên hoàng. Trẫm có thể đè chuyện xuống vài ngày, nhưng không thể mãi. Con cần chuẩn bị — vài ngày nữa, trẫm sẽ cử con đi Bắc Cương, vừa để điều tra biên giới, vừa để tránh mũi dùi trong triều."

Ông nhìn thẳng vào Lâm Thiên, mắt sắc lại:

"Con có đồng ý không?"

Kỹ Năng +2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.