Chương 4 / 10
Lâm Thiên
Lâm Thiên · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Lâm Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Hơi nhíu mày: "Phụ hoàng, đi Bắc Cương có phải để tránh Tả Thừa Tướng, hay để con tìm thứ gì đó?"
"Hơi nhíu mày: "Phụ hoàng, đi Bắc Cương có phải để tránh Tả Thừa Tướng, hay để con tìm thứ gì đó?""
Lâm Thái Tổ khựng lại, bàn tay đang đặt trên song cửa siết nhẹ. Ông quay đầu nhìn con trai, ánh mắt thoáng qua một tia phức tạp — vừa ngạc nhiên, vừa như đã đoán trước.
"Mười năm trước, tiên hoàng cũng từng hỏi trẫm câu y hệt, trước khi người lên đường đi Bắc Cương lần cuối." Giọng ông trầm xuống, pha lẫn một nỗi đau cũ kỹ. "Và người đã không bao giờ trở về."
Ông rời khỏi cửa sổ, bước tới chiếc tủ gỗ nhỏ ở góc phòng. Mở cánh tủ, ông lấy ra một chiếc hộp ngọc tinh xảo, trên nắp chạm khắc hình đóa thanh liên — giống hệt đóa hoa trên cuộn Thanh Liên Quyết.
"Trẫm không thể nói cho con biết tất cả. Nhưng trẫm có thể cho con thứ này." Ông đặt chiếc hộp lên bàn, đẩy về phía Lâm Thiên. "Mở ra khi con đến Bắc Cương. Đừng mở trước."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cầm hộp lên, cất vào tay áo: "Con hiểu rồi. Khi nào con lên đường?"
Lâm Thiên cầm hộp ngọc lên, ngón tay lướt nhẹ qua đóa thanh liên được chạm khắc tinh xảo trên nắp. Hắn cất nó vào tay áo bên kia, nơi cuộn da đen và hai mảnh ngọc đã nằm im lìm.
"Con hiểu rồi. Khi nào con lên đường?"
Hoàng thượng quay lại nhìn con trai, đôi mắt thoáng chút do dự. Ông bước tới bàn, cầm lên một cuộn thư được niêm phong bằng sáp đỏ, in dấu hoàng gia.
"Ba ngày nữa. Trẫm sẽ ban chiếu sáng mai, danh nghĩa là đi thị sát biên cương. Con sẽ dẫn theo một đội hộ vệ tinh nhuệ và..." Ông ngừng lại, đặt cuộn thư xuống. "...lão Lục. Lão đã xin trẫm cho đi cùng con từ trước khi con vào Tàng Kinh Các."
Một tiếng động nhẹ vọng từ phía sau tấm bình phong trong góc thư phòng. Lâm Thiên nhận ra ngay — đó là tiếng gậy trúc gõ nhẹ xuống nền đá, nhịp điệu quen thuộc từ lão già ở Tàng Kinh Các.
"Lão già đó đã ở đây từ nãy giờ," Lâm Thiên nghĩ thầm, mắt không rời khỏi tấm bình phong. "Vậy ông ta nghe hết mọi chuyện — kể cả chuyện hộp ngọc và Bắc Cương."
BẠN ĐÃ CHỌN
Giả vờ không để ý, tiếp tục hỏi phụ hoàng: "Đội hộ vệ do ai chỉ huy? Có người của Tả Thừa Tướng trong đó không?"
Lâm Thiên cất giọng bình thản, mắt vẫn dán vào tấm bình phong: "Phụ hoàng, đội hộ vệ do ai chỉ huy? Có người của Tả Thừa Tướng trong đó không?"
Hoàng thượng khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh thoáng qua. Ông đặt tay lên cuộn thư niêm phong, ngón cái miết nhẹ lớp sáp đỏ.
"Đội hộ vệ do chính trẫm chọn — ba mươi người, toàn bộ đều là thân binh của trẫm từ thời chinh chiến. Chỉ huy là Trương Nhậm, người đã theo trẫm bốn mươi năm." Ông ngừng lại, mắt lướt nhanh về phía tấm bình phong. "Nhưng Tả Thừa Tướng sẽ cử một giám quân đi cùng, danh nghĩa là 'hỗ trợ hoàng tử'. Đó là Tần Hổ — một trong những thủ hạ đắc lực của hắn."
Từ sau tấm bình phong, tiếng gậy trúc khẽ gõ ba nhịp — một tín hiệu mà lần này Lâm Thiên nhận ra có chủ ý. Lão Lục đang báo cho hắn biết: ông ta đồng tình với sự thận trọng này.
Hoàng thượng bước tới bàn, cầm cuộn thư lên: "Ba ngày nữa, sáng sớm ngày mùng bảy, con sẽ xuất phát. Trẫm đã chuẩn bị một con Huyền Hạc để con cưỡi — nó sẽ đưa con đến Bắc Cương trong ba canh giờ." Ông đặt cuộn thư vào tay Lâm Thiên. "Đây là thánh chỉ. Giữ kỹ."
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhận thánh chỉ, hỏi thêm: "Tần Hổ có tu vi gì? Con cần biết trước khi đối phó."
Lâm Thiên cầm thánh chỉ, nhưng chưa vội cất vào tay áo. Hắn nhìn thẳng vào mắt phụ hoàng, giọng trầm xuống: "Tần Hổ có tu vi gì? Con cần biết trước khi đối phó."
Hoàng thượng khẽ nhếch mép, một tia hài lòng thoáng qua trong mắt. Ông chậm rãi ngồi xuống ghế rồng, tay đan vào nhau đặt lên bàn.
"Tần Hổ — tu vi Hóa Thần trung kỳ, chuyên tu hệ Hỏa. Hắn từng là thủ lĩnh một đội tinh nhuệ của Tả Thừa Tướng, lập công trong ba trận chiến ở Tây Vực." Ông ngừng lại, mắt sắc như dao. "Nhưng điểm yếu của hắn là tính nóng nảy. Khi bị khiêu khích, hắn thường mất kiểm soát và để lộ sơ hở."
Từ sau tấm bình phong, tiếng gậy trúc gõ nhẹ hai nhịp — ngắn gọn, dứt khoát. Lão Lục đang xác nhận thông tin đó là chính xác.
Hoàng thượng đứng dậy, bước tới trước mặt Lâm Thiên, hạ giọng: "Trẫm đã sắp xếp một người trong đội hộ vệ — Văn Hổ, đội phó. Hắn là tai mắt của trẫm, sẽ hỗ trợ con nếu cần. Nhưng nhớ — Tả Thừa Tướng không phải kẻ tầm thường. Hắn đã âm thầm xây dựng thế lực suốt mười năm nay."
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi thêm: "Văn Hổ có dấu hiệu nhận biết gì để con nhận ra hắn?"
"Văn Hổ có dấu hiệu nhận biết gì để con nhận ra hắn?"
Hoàng thượng khẽ gật đầu, tay với lấy một chiếc hộp nhỏ từ ngăn kéo bàn. Ông mở nắp, lấy ra một chiếc lệnh bài bằng đồng đen, mặt trước khắc chữ "Văn", mặt sau là hình một con hổ đang vồ mồi.
"Hắn sẽ đeo thứ này bên hông, nhưng giấu dưới lớp áo giáp. Nếu cần, hãy nói với hắn câu này: 'Trăng non tháng bảy, Bắc Cương có tuyết.'" Ông đưa lệnh bài cho Lâm Thiên. "Cất lấy. Đây là vật tin giữa trẫm và hắn."
Lâm Thiên nhận lấy, ngón tay lướt qua đường khắc sắc nét. Đúng lúc đó, từ sau tấm bình phong, tiếng gậy trúc gõ liền ba nhịp — gấp gáp, khác hẳn những lần trước. Rồi giọng lão Lục vọng ra, khàn đặc:
"Hoàng thượng, lão thần e rằng đã có tai mắt của Tả Thừa Tướng trong phòng này. Vừa có một luồng khí tức lạ lướt qua cửa sổ phía đông."
Mắt Hoàng thượng sắc lại. Ông đứng dậy, tay đặt lên chuôi kiếm bên hông.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



