Chương 5 / 10
Lâm Thiên
Lâm Thiên · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Lâm Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Đưa tay ra hiệu cho cả hai im lặng, tự mình áp sát tường, lắng nghe.
Lâm Thiên giơ tay ra hiệu, ba ngón tay khép lại ra lệnh im lặng. Hắn áp sát bức tường phía đông, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất. Qua khe cửa sổ hé mở, một luồng khí lạnh lướt vào mang theo mùi lá khô và đất ẩm — thứ mùi không thuộc về hoàng cung giữa mùa hè.
Lão Lục từ sau bình phong bước ra, gậy trúc điểm nhẹ xuống nền. Ông ta nhìn Lâm Thiên, khẽ gật đầu, rồi đưa mắt về phía cửa sổ. Một bóng đen thoáng qua nhanh như cắt ở góc vườn ngự uyển bên ngoài — quá nhanh để mắt thường bắt kịp, nhưng Lâm Thiên nhận ra đó là một thân pháp quen thuộc.
"Kẻ đó đã nghe đủ để biết con đi Bắc Cương," lão Lục khẽ nói, giọng chỉ đủ ba người nghe. "Nhưng hắn không biết về lệnh bài và Văn Hổ. Ta chắc chắn."
Hoàng thượng đặt tay lên vai Lâm Thiên, siết nhẹ: "Con còn ba ngày. Ba ngày để chuẩn bị, để tu luyện, và để quyết định con sẽ tin ai trên đường đi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi lão Lục: "Ông có thể dạy con cách nhận diện kẻ do thám trước khi lên đường không?"
Lão Lục gõ nhẹ gậy trúc ba tiếng lên nền đá, mắt vẫn dán vào khe cửa sổ nơi bóng đen vừa lướt qua. Ông quay sang Lâm Thiên, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng: "Muốn nhận diện kẻ do thám, trước hết phải hiểu bọn chúng nghĩ gì."
Ông bước tới bàn, tay run run nhưng chắc chắn nhấc một chén trà nguội lên, đổ vài giọt ra nền. Chỗ nước trà loang ra thành một vệt dài về phía cửa sổ.
"Kẻ do thám giỏi không bao giờ nhìn thẳng vào mục tiêu. Chúng nhìn qua gương, qua mặt nước, qua bóng đổ — bất cứ thứ gì phản chiếu." Ông ngước mắt lên nhìn Lâm Thiên. "Ngài có biết vì sao ta chọn ngồi sau bình phong suốt buổi nói chuyện của hai cha con không?"
Lâm Thiên nhìn theo vệt nước trà, rồi liếc nhanh lên trần nhà — nơi một tấm gương đồng nhỏ được gắn ở góc xà ngang, phản chiếu toàn bộ thư phòng. Hắn không hề để ý đến nó trước đây.
"Vì từ đó ta thấy được tất cả — ngài, Hoàng thượng, và cả bóng đen vừa lướt qua ngoài vườn." Lão Lục cười khẽ. "Bài học đầu tiên: đừng bao giờ ngồi quay lưng ra cửa sổ."
Hoàng thượng đứng dậy, tay đặt lên vai Lâm Thiên: "Ba ngày. Học nhanh đi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngồi xuống ghế quay lưng ra cửa sổ, thử quan sát căn phòng qua các mặt phản chiếu.
Lâm Thiên kéo chiếc ghế gỗ ra, xoay lưng về phía cửa sổ rồi ngồi xuống. Tay hắn cầm chén trà nguội, mắt không nhìn thẳng vào ai mà lướt qua những mặt phản chiếu trong phòng — tấm gương đồng trên xà ngang, mặt nước trong ấm trà, thậm chí cả ánh sáng lấp lánh trên thanh kiếm của phụ hoàng.
Từ góc nhìn này, Lâm Thiên thấy rõ hơn những gì mắt thường bỏ lỡ: một vết xước nhỏ trên khung cửa sổ phía đông — nơi ai đó đã đặt chân lên, và một sợi chỉ đen mắc kẹt ở khe cửa. Lão Lục đứng im bên bàn, gậy trúc không gõ, chỉ khẽ gật đầu — tán thưởng.
"Tốt," lão Lục nói khẽ. "Ngài vừa học được bài học thứ hai: không bao giờ ngồi ở vị trí mà kẻ khác mong đợi."
Hoàng thượng đứng dậy, bước tới bên cửa sổ. Ông nhặt sợi chỉ đen lên, vo tròn trong tay, mắt tối lại. "Chỉ này là của thêu trên áo giáp Tả Thừa Tướng. Hắn đích thân sai người đến."
BẠN ĐÃ CHỌN
Đứng dậy, cầm sợi chỉ: "Tối nay con sẽ mang thứ này đến phủ Tả Thừa Tướng, trả lại hắn."
Lâm Thiên đứng dậy, sợi chỉ đen quấn quanh ngón tay. Hắn nhìn thẳng vào mắt phụ hoàng, giọng không cao nhưng đủ khiến cả căn phòng im bặt: "Tối nay con sẽ mang thứ này đến phủ Tả Thừa Tướng, trả lại hắn."
Hoàng thượng khựng lại, tay đặt trên song cửa siết chặt đến trắng khớp. Lão Lục đứng sau bàn, gậy trúc gõ nhẹ một tiếng duy nhất — cảnh báo.
"Con điên rồi," Hoàng thượng nói, giọng thấp nhưng sắc. "Đó không phải hành động của kẻ khôn ngoan. Đó là khiêu khích."
"Đúng vậy," Lâm Thiên mỉm cười, xoay sợi chỉ trong tay. "Và kẻ bị khiêu khích thường mắc sai lầm. Con muốn xem Tả Thừa Tướng sẽ làm gì khi biết con đã phát hiện ra tai mắt của hắn."
Lão Lục bước tới, đặt bàn tay nhăn nheo lên vai Lâm Thiên. "Nếu ngài đã quyết, đừng đi qua cửa chính. Phủ Tả Thừa Tướng có ba lối vào bí mật — một từ ống cống phía đông, một qua vườn thượng uyển kế bên, và một từ nóc nhà kho phía tây. Ta khuyên ngài dùng lối thứ ba."
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn sợi chỉ rồi hỏi phụ hoàng: "Nếu con đi, hắn sẽ nghĩ con yếu thế hay mạnh miệng? Con muốn nghe nhận xét của người."
Lâm Thiên xoay sợi chỉ đen giữa hai ngón tay, nhìn thẳng vào mắt phụ hoàng: "Nếu con đi, hắn sẽ nghĩ con yếu thế hay mạnh miệng? Con muốn nghe nhận xét của người."
Hoàng thượng không trả lời ngay. Ông quay lưng về phía con, bước tới bàn, tay nâng ấm trà lên rót một chén nước nóng. Hơi trà bốc lên, quyện vào ánh hoàng hôn đang tàn dần ngoài cửa sổ.
"Tả Thừa Tướng là kẻ đã sống qua ba đời hoàng đế," cuối cùng ông nói, giọng trầm như tiếng vọng từ lòng đất. "Hắn không coi trọng mạnh miệng hay yếu thế. Hắn chỉ coi trọng thứ hắn đoán được. Nếu con đến phủ hắn vào tối nay, mang theo sợi chỉ này, hắn sẽ ngồi yên suốt ba ngày tới — vì hắn sẽ tự hỏi: con biết được bao nhiêu, và con dựa vào ai."
Ông ngừng lại, xoay người, chén trà nóng trên tay tỏa khói mờ ảo giữa hai cha con.
"Nhưng nếu con không đến, hắn sẽ phái thêm người theo dõi con suốt đường đi Bắc Cương. Cả hai đều có cái giá của nó."
Lão Lục đứng im bên cột, gậy trúc không gõ, chỉ khẽ gật đầu với Lâm Thiên — một cái gật nhẹ nhưng đủ để hắn hiểu: ông già đồng ý với phân tích của Hoàng thượng.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



