Chương 6 / 10
Lâm Thiên
Lâm Thiên · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Lâm Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn lão Lục: "Nếu con đi, ông có đi cùng không? Con cần người đọc mắt hắn hộ con."
"Nếu con đi, ông có đi cùng không? Con cần người đọc mắt hắn hộ con."
Lão Lục khẽ nhếch mép, nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên khuôn mặt nhăn nheo. Gậy trúc gõ nhẹ hai tiếng xuống nền — một tín hiệu đồng ý.
"Ta đã chờ câu này từ lâu rồi, điện hạ." Ông bước tới bàn, tay run run nhấc ấm trà lên, rót thêm một chén nữa. "Nhưng nếu ta đi cùng, ngài phải nhớ một điều: khi vào phủ Tả Thừa Tướng, ta sẽ chỉ là một lão già quèn quét, không hơn không kém. Ngài đừng nhìn về phía ta, đừng hỏi ý kiến ta, đừng tỏ ra quen biết."
Hoàng thượng đứng dậy, bước tới tủ sách, lấy ra một tấm bản đồ cũ. Ông trải nó lên bàn — đó là sơ đồ phủ Tả Thừa Tướng, vẽ bằng tay, nét mực đã phai màu theo thời gian.
"Lão Lục từng sống trong phủ đó hai năm, làm gia nô, trước khi theo tiên hoàng chinh chiến," Hoàng thượng nói, ngón tay chỉ vào một căn phòng nhỏ ở góc đông bắc. "Đây là thư phòng riêng của hắn. Nếu con muốn để lại dấu ấn, hãy để nó ở đây."
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn Hoàng thượng: "Phụ hoàng, nếu con vào phủ hắn, con cũng muốn mượn thứ gì đó của hắn mang về — để cân bằng thế cờ."
"Phụ hoàng, nếu con vào phủ hắn, con cũng muốn mượn thứ gì đó của hắn mang về — để cân bằng thế cờ."
Hoàng thượng khẽ nhếch mép, một tia sáng lóe lên trong mắt. Ông đặt tay lên vai Lâm Thiên, siết nhẹ.
"Tả Thừa Tướng có một cuốn nhật ký — hắn viết mỗi đêm. Cất trong hộc bàn thư phòng, dưới một lớp ngụy trang là bản đồ các châu." Ông ngừng lại, mắt sắc như dao. "Nếu con mang được nó về, trẫm sẽ biết hắn đang định làm gì trong ba tháng tới."
Lão Lục khẽ gõ gậy ba tiếng — tín hiệu cảnh báo. "Nhưng hộc bàn đó có cấm chế. Một tia linh khí chạm vào sẽ kích hoạt chuông báo động khắp phủ."
Lâm Thiên xoay sợi chỉ đen trong tay, mắt không rời bản đồ phủ Tả Thừa Tướng. Hắn đã có sợi chỉ, có lão Lục, có sơ đồ. Giờ chỉ cần một quyết định.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn Hoàng thượng: "Con sẽ lấy nhật ký. Nhưng con cần một thứ gây nhiễu linh khí — càng mạnh càng tốt."
"Con sẽ lấy nhật ký. Nhưng con cần một thứ gây nhiễu linh khí — càng mạnh càng tốt."
Hoàng thượng không trả lời ngay. Ông bước tới tủ sách, đưa tay lần theo từng gờ chạm khắc trên cánh tủ, cuối cùng dừng lại ở một đường vân nứt gần như vô hình. Ngón tay ông ấn nhẹ, một tiếng cạch khô khốc vang lên từ phía sau bức tường. Một ngăn kéo bí mật trượt ra, bên trong là một viên ngọc đen tuyền, to bằng nắm tay, phát ra thứ ánh sáng mờ đục như khói cuộn bên trong.
"Đây là Hắc Diệu Thạch, lõi của một trận pháp cổ từ thời Thượng Cổ. Khi kích hoạt, nó sẽ phát ra một luồng linh khí hỗn loạn trong bán kính mười trượng, đủ để che mọi cấm chế trong phủ Tả Thừa Tướng trong nửa canh giờ." Ông đặt viên ngọc vào tay Lâm Thiên, đá lạnh buốt thấm qua lòng bàn tay. "Nhưng nó chỉ dùng được một lần. Sau đó, nó vỡ vụn."
Lão Lục bước tới, gậy trúc chỉ vào một chấm nhỏ trên bản đồ — một căn phòng ở phía tây bắc phủ. "Thư phòng của hắn ở đây. Cách phòng khách chính ba dãy hành lang. Từ cửa sau, đi qua vườn trúc, rẽ trái hai lần, sẽ thấy một cánh cửa gỗ mun — đó là lối vào khu vực riêng của hắn."
Ông ngước mắt nhìn Lâm Thiên, giọng khàn đặc: "Ngài có đúng nửa canh giờ kể từ khi kích hoạt Hắc Diệu Thạch. Nếu quá, cấm chế sẽ hồi phục và nhốt ngài trong đó."
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn bản đồ, chỉ tay vào phòng khách chính: "Con sẽ vào qua cửa chính, gây sự trước để đánh lạc hướng. Lão Lục, ông lẻn vào thư phòng lấy nhật ký."
"Con sẽ vào qua cửa chính, gây sự trước để đánh lạc hướng. Lão Lục, ông lẻn vào thư phòng lấy nhật ký."
Lão Lục khẽ gõ gậy ba tiếng — tín hiệu đồng ý. Ông nhìn Lâm Thiên, mắt nheo lại: "Ngài định gây sự kiểu gì? Nói trước để ta biết đường mà chạy."
Lâm Thiên mỉm cười, xoay sợi chỉ đen quanh ngón tay: "Đơn giản. Ta sẽ mang sợi chỉ này đến trước cửa phủ, hỏi hắn có phải hắn đã đánh rơi không. Nếu hắn nhận, ta sẽ nói: 'Vậy ngươi thừa nhận đã phái người do thám thư phòng Hoàng thượng?' Nếu hắn không nhận, ta sẽ nói: 'Vậy chắc là có kẻ muốn hãm hại ngươi. Để ta giúp ngươi tìm ra hắn.'"
Hoàng thượng đứng dậy, tay đặt lên vai Lâm Thiên: "Cả hai cách đều đẩy hắn vào thế khó. Nhưng nhớ — đừng để hắn kéo con vào cuộc khẩu chiến. Hắn già hơn con ba mươi năm kinh nghiệm."
Lão Lục đã đứng ở cửa, áo choàng đen phủ kín người. Ông quay lại, gậy trúc chỉ về phía bản đồ: "Ta sẽ đi trước. Khi nghe tiếng ồn ngoài cổng, ta bắt đầu. Nửa canh giờ — nếu quá, ta tự thoát, ngài tự lo."
Dứt lời, ông biến mất vào bóng tối hành lang.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hạ giọng, hỏi thêm: "Phụ hoàng, Tả Thừa Tướng có sợ điều gì nhất không? Con muốn biết để dùng nếu cần."
"Phụ hoàng, Tả Thừa Tướng có sợ điều gì nhất không? Con muốn biết để dùng nếu cần."
Hoàng thượng khựng lại, tay đặt trên song cửa siết nhẹ. Ông nhìn ra khoảng trời đã chuyển sang màu chì, nơi những áng mây cuối cùng đang bị bóng tối nuốt chửng.
"Hắn sợ một cái tên: Huyền Cơ." Ông quay lại, mắt sắc lạnh. "Đó là người đã từng là thượng cấp của hắn, người duy nhất từng đánh bại hắn trong một trận quyết đấo trước mặt tiên hoàng. Huyền Cơ đã biến mất sau cái chết của tiên hoàng, không ai biết sống chết."
Lão Lục, đã đứng ở cửa từ lúc nào, khẽ gõ gậy hai tiếng — một tín hiệu xác nhận.
"Nếu con muốn làm hắn dao động, hãy nhắc đến cái tên đó," Hoàng thượng nói tiếp. "Chỉ cần thì thầm thôi cũng đủ khiến hắn mất bình tĩnh."
Lâm Thiên ghi nhớ cái tên, tay xoay sợi chỉ đen lần cuối. Hắn bước ra cửa, nhưng dừng lại khi nghe tiếng lão Lục khẽ nói:
"Nhưng nếu ngài nhắc đến Huyền Cơ, hãy chuẩn bị cho một cơn thịnh nộ. Tả Thừa Tướng không chỉ sợ — hắn căm thù cái tên đó."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



