Chương 7 / 10
Lâm Thiên
Lâm Thiên · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Lâm Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười, nắm chặt Hắc Diệu Thạch trong tay: "Càng thịnh nộ càng dễ mắc sai lầm. Đi thôi, lão Lục."
"Càng thịnh nộ càng dễ mắc sai lầm. Đi thôi, lão Lục."
Lâm Thiên nắm chặt Hắc Diệu Thạch trong tay, bước ra khỏi thư phòng. Bóng tối hành lang hoàng cung như ôm lấy hắn, những ngọn đèn dầu leo lét hắt ra những vệt sáng vàng vọt. Lão Lục đã biến mất từ lúc nào, chỉ còn tiếng gậy trúc gõ nhịp đều đều vọng từ xa — một tín hiệu dẫn đường.
Ra khỏi hoàng cung, Lâm Thiên rẽ vào con hẻm tối phía tây. Phủ Tả Thừa Tướng nằm ở góc đông nam kinh thành, một tòa nhà ba tầng uy nghi với cổng đá lớn và hai con sư tử đá chầu hai bên. Đèn lồng đỏ treo trước cửa, nhưng ánh sáng vàng ấm áp che giấu một bầu không khí căng thẳng — Lâm Thiên nhận ra có ít nhất bốn luồng linh khí ẩn nấp quanh cổng, đang theo dõi hắn.
Hắn bước thẳng lên bậc thềm, tay áo phất nhẹ. Tên gia đinh gác cổng vừa định hỏi thì Lâm Thiên đã lên tiếng trước, giọng vang rõ trong đêm:
"Vào bẩm chủ nhân ngươi, có hoàng tử mang đồ thất lạc đến trả."
Tên gia đinh tái mặt, cúi đầu chạy vội vào trong. Chưa đầy ba hơi thở, cánh cửa lớn mở ra, một giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lẽo vọng ra từ bên trong:
"Hoàng tử điện hạ giá lâm, hạ quan có xa giá đón tiếp. Mời ngài vào."
BẠN ĐÃ CHỌN
Bước vào phủ, mắt lướt nhanh khắp đại sảnh, nhận diện vị trí các ám vệ.
Lâm Thiên bước qua ngưỡng cửa, mắt lướt nhanh như cắt qua đại sảnh phủ Tả Thừa Tướng. Trong tích tắc, hắn ghi nhận: hai tên thị vệ đứng cạnh cột phía trái, tay đặt trên chuôi kiếm; một bóng người mờ ảo sau tấm bình phong phía phải — hẳn là ám vệ có tu vi cao hơn; và trên xà nhà, một luồng linh khí dao động cực nhẹ, gần như vô hình với người thường. Tả Thừa Tướng ngồi ở chính điện, tay nâng chén trà, nụ cười dè dặt trên môi. Hắn là một người đàn ông trạc năm mươi, mặt chữ điền, đôi mắt sâu hoắm như đáy giếng cạn — thứ mắt không bao giờ để lộ cảm xúc thật. "Hoàng tử điện hạ giá lâm, hạ quan thất kính." Hắn đặt chén trà xuống, không đứng dậy. "Nghe nói ngài có vật thất lạc đến trả? Thứ gì mà đáng để ngài tự thân đến đây vào giờ này?" Lâm Thiên rút sợi chỉ đen từ tay áo, giơ lên ngang mắt, để ánh nến hắt qua từng sợi tơ. "Sợi chỉ này, Tả tướng có nhận ra không? Nó được tìm thấy trong thư phòng của phụ hoàng ta, mắc trên khung cửa sổ." Tả Thừa Tướng không biến sắc, nhưng ngón tay cầm chén trà siết nhẹ — một chi tiết nhỏ, nhưng Lâm Thiên đã học được cách đọc những điều đó từ lão Lục.
BẠN ĐÃ CHỌN
Giữ sợi chỉ trên tay, bước tới gần bàn: "Thực ra ta đến để hỏi một chuyện khác. Ngày mai, Tả tướng có rảnh uống trà không?"
"Thực ra ta đến để hỏi một chuyện khác. Ngày mai, Tả tướng có rảnh uống trà không?"
Tả Thừa Tướng khựng lại, ngón tay đang cầm chén trà khẽ siết nhẹ. Hắn ngước mắt lên nhìn Lâm Thiên, nụ cười dè dặt vẫn còn trên môi nhưng đã cứng lại. Một khoảng lặng ngắn ngủi nhưng nặng trịch trôi qua giữa hai người.
"Hoàng tử điện hạ muốn uống trà với hạ quan?" Hắn đặt chén xuống, chậm rãi đứng dậy. "Đây quả là vinh hạnh. Nhưng hạ quan e rằng ngày mai có việc bận trong triều. Có lẽ... ngày kia?"
Lâm Thiên mỉm cười, xoay nhẹ sợi chỉ đen trên tay. Hắn không đáp ngay, mà bước thêm một bước đến sát bàn, cúi xuống như thể muốn nói nhỏ. Tả Thừa Tướng hơi nghiêng người về phía trước, bất giác tò mò.
"Tiếc thật," Lâm Thiên nói, giọng chỉ đủ hai người nghe. "Vì ta định mời Tả tướng uống trà cùng một người cũ. Nghe nói ông ấy từng là thượng cấp của Tả tướng thời tiên hoàng."
Mặt Tả Thừa Tướng biến sắc trong tích tắc — một tia tối sầm lướt qua mắt hắn, bàn tay đặt trên thành ghế siết đến trắng khớp. Nhưng hắn kịp trấn tĩnh ngay, nụ cười gượng gạo quay lại.
"Hạ quan không biết điện hạ đang nói đến ai."
"Ồ, vậy chắc ta nhầm." Lâm Thiên bỏ sợi chỉ xuống bàn, đứng thẳng dậy. "Thôi, không làm phiền Tả tướng nghỉ ngơi. Ngày kia, nếu rảnh, ta sẽ sai người mang trà đến."
Hắn quay lưng bước ra cửa, nhưng trong khoảnh khắc xoay người, mắt lướt nhanh qua cánh cửa gỗ mun phía cuối hành lang — nơi lão Lục chắc đã bắt đầu. Ngoài trời, một tiếng cú vọ vọng ra từ vườn trúc.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ra đến sân, giả vờ vấp ngã, làm rơi thứ gì đó xuống bụi cây cạnh vườn trúc — tạo tín hiệu cho lão Lục biết hắn sắp rời khỏi.
Bước chân Lâm Thiên vừa ra khỏi bậc thềm phủ Tả Thừa Tướng, hắn khẽ nhún gối, ngã nhào sang phía bụi trúc ven đường. Một tiếng động khô khốc vang lên — viên ngọc giả trong tay áo rơi xuống đám lá khô, lăn vào gốc trúc gần nhất. Tên gia đinh canh cổng vội chạy ra, nhưng Lâm Thiên đã đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo.
"Vô sự. Chỉ là vấp phải đá thôi."
Hắn cúi xuống nhặt viên ngọc lên, nhưng trong khoảnh khắc cúi người, mắt lướt nhanh về phía vườn trúc — nơi một bóng đen vừa khuất sau lùm cây. Một nhịp gậy trúc khẽ vọng ra, ngắn và dứt khoát: lão Lục đã nhận được tín hiệu.
Lâm Thiên đứng thẳng, bước nhanh ra khỏi khuôn viên phủ. Khi đã khuất khỏi tầm mắt lính canh, hắn nép vào bóng tối một con hẻm nhỏ, chờ đợi. Đúng mười lăm hơi thở sau, một bóng người thấp gầy lướt ra từ bờ rào phía tây phủ Tả Thừa Tướng — lão Lục, tay cầm một cuộn giấy da cũ, áo choàng phủ đầy bụi vườn.
"Xong rồi," lão khẽ nói, giọng khàn đặc nhưng pha chút hài lòng. "Nhưng có một chuyện — trên bàn hắn còn một phong thư chưa gửi, đề tên Huyền Cơ."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cầm cuộn nhật ký, nhìn về phía phủ Tả Thừa Tướng: "Tối nay đủ rồi. Về thôi, sáng mai tính tiếp."
Lâm Thiên nắm chặt cuộn nhật ký trong tay áo, mắt vẫn dán về phía phủ Tả Thừa Tướng đang chìm dần trong bóng tối. Hắn khẽ nói với lão Lục, giọng chỉ đủ hai người nghe: "Tối nay đủ rồi. Về thôi, sáng mai tính tiếp."
Lão Lục gật đầu, gậy trúc điểm nhẹ xuống đất một tiếng khô khốc. Cả hai lướt nhanh qua những con hẻm tối, vòng qua khu chợ đêm vắng người, tiến về phía hoàng cung. Khi đã vào đến tường rào phía tây, lão Lục đột nhiên dừng lại, tay giữ vai Lâm Thiên.
"Có người theo."
Lâm Thiên nép sát vào bức tường đá, tai lắng nghe. Một tiếng bước chân rất nhẹ — gần như vô hình với người thường — đang tiến lại từ phía con hẻm vừa đi qua. Lão Lục đưa tay ra hiệu: một người, tu vi không cao, nhưng rất biết cách ẩn thân.
Cùng lúc, từ phía hoàng cung, một bóng đen khác đáp xuống bức tường trước mặt — Văn Hổ, tay cầm lệnh bài đồng đen, mắt nhìn thẳng vào Lâm Thiên.
"Điện hạ, có cần thần xử lý kẻ phía sau không?"
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



