Chương 10 / 10

Lâm Thiên

Lâm Thiên · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Lâm Thiên
Chỉ số ở chương 10
Sinh Lực70/100
Kỹ Năng94/100
May Mắn34/100

Mục tiêu

Sống tự do, không ràng buộc

Quan hệ

Văn Hổ
đồng minh
lão Lục
đồng hành tin cậy
Lâm Thái Tổ
thuyết phục
Lão giả bí ẩn
cảnh giác
Thị vệ trực ca
sợ hãi

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Lâm Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 46

BẠN ĐÃ CHỌN

Sai lão Lục đi gọi Văn Hổ, còn mình chuẩn bị lửa Thanh Liên và nước giải độc.

Lâm Thiên gấp cuộn nhật ký lại, đặt nó vào tay lão Lục. “Ông đi gọi Văn Hổ. Bảo hắn mang cuốc và xẻng, chờ ta ở cổng tây hoàng thành.” Hắn không chờ trả lời, quay người bước về phía chiếc hộp gỗ nhỏ trên kệ — nơi cất giữ những cành Thanh Liên khô mà lão Lục đã đưa cho hắn từ tối qua. Ngọn lửa xanh nhạt bùng lên trong lòng bàn tay Lâm Thiên khi hắn vận linh khí đốt một cành. Mùi hương thanh khiết lan tỏa, xua tan không khí ẩm mốc của thư phòng. Hắn hứng ngọn lửa vào một chiếc bát ngọc, pha thêm chút nước suối từ bình bạc trên bàn — thứ nước giải độc đơn giản nhưng cần thiết trước khi chạm vào mảnh ngọc thứ tư. Cùng lúc, ngoài cửa vọng vào tiếng bước chân nặng nề. Lão Lục trở lại, sau lưng là Văn Hổ — tay cầm cuốc, lưng đeo xẻng, mắt sáng quắc dưới ánh nến. “Điện hạ, chuẩn bị xong cả rồi,” Văn Hổ nói, giọng thấp nhưng dứt khoát. “Nghĩa địa phía tây — gốc liễu già nhất, đúng không?” Lâm Thiên gật đầu, cầm bát ngọc đựng lửa Thanh Liên, bước ra cửa. Nhưng lão Lục giơ gậy chặn lại, mắt nheo: “Khoan — có ai đó vừa vào nghĩa địa trước chúng ta. Ta nghe tiếng bước chân từ xa.”

Kỹ Năng +2May Mắn 2
Lượt 47

BẠN ĐÃ CHỌN

Hỏi lão Lục: “Một người hay nhiều? Nhận ra hơi thở của ai không?”

“Một người hay nhiều? Nhận ra hơi thở của ai không?”

Lão Lục nheo mắt, gậy trúc điểm nhẹ xuống đất, tai ông khẽ động đậy như một con thú già đang dò tìm hơi quen trong gió. Ông lắc đầu chậm rãi:

“Một người. Hơi thở rất nhẹ, nhưng không phải của võ giả — nó nông và gấp, như người sợ hãi. Lão già áo xám thở kiểu khác. Kẻ này… yếu hơn nhiều.”

Văn Hổ siết cán cuốc, mắt dáo dác về phía nghĩa địa mờ sương. “Có thể là kẻ của Tả Thừa Tướng, đến kiểm tra mộ trước khi chúng ta kịp đào?”

Lâm Thiên không trả lời ngay. Hắn đưa bát ngọc đựng lửa Thanh Liên cho Văn Hổ giữ, tay còn lại rút ba mảnh ngọc trong túi ra, áp chúng vào lòng bàn tay. Những đường khắc cổ hơi ấm lên, như thể chúng cảm nhận được thứ gì đó ở phía trước.

“Không phải người của Tả tướng,” Lâm Thiên nói khẽ. “Nếu là hắn, hắn sẽ phải kẻ mạnh hơn đến canh mộ. Kẻ yếu thế này… là người đến để lấy thứ gì đó trước khi ta kịp đào.”

Hắn bước về phía cổng tây, bát lửa Thanh Liên xanh lét trong tay Văn Hổ soi sáng con đường lát đá rêu phong.

Lượt 48

BẠN ĐÃ CHỌN

Dừng lại, thì thầm với lão Lục: “Ông có thể bắt sống kẻ đó không? Ta muốn hỏi hắn vài câu trước khi đào.”

"Dừng lại, thì thầm với lão Lục: “Ông có thể bắt sống kẻ đó không? Ta muốn hỏi hắn vài câu trước khi đào.”"

Lão Lục khẽ gõ gậy hai tiếng — tín hiệu đồng ý. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ lùi vào bóng tối, thân ảnh gầy gò tan biến như một làn khói giữa những nấm mồ hoang. Văn Hổ đứng bên cạnh Lâm Thiên, tay vẫn cầm bát lửa Thanh Liên xanh lét, mắt dõi theo hướng lão Lục vừa biến mất.

Một khoảng lặng trôi qua. Rồi từ phía gốc liễu già vọng ra một tiếng động nhỏ — tiếng gậy trúc gõ nhẹ, tiếp theo là tiếng ai đó ngã xuống đất, kèm theo một tiếng kêu nghẹn lại giữa cổ họng.

Lâm Thiên bước nhanh tới. Dưới gốc liễu, lão Lục đang quỳ một gối, tay bóp chặt vai một người đàn ông trẻ tuổi, mặc áo đen rách nát, mặt mày lấm lem bùn đất. Hắn ta run rẩy, mắt mở to nhìn Lâm Thiên với vẻ hoảng sợ.

"Điện hạ, tha mạng!" hắn thều thào. "Ta không phải người của Tả tướng! Ta chỉ là người làm vườn cũ ở hoàng lăng Bắc Cương — ta biết thứ dưới gốc liễu này là gì, và ta đến để lấy nó trước khi ngài kịp đào!"

Lão Lục siết tay thêm một chút, giọng khàn đặc: "Ngươi nói nhanh — thứ đó là gì? Và ai sai ngươi đến?"

Kỹ Năng 2May Mắn 2
Lượt 49

BẠN ĐÃ CHỌN

Hỏi ngay: "Ai sai ngươi đến? Nói tên ra, ta tha chết."

"Ai sai ngươi đến? Nói tên ra, ta tha chết."

Người làm vườn run bần bật dưới tay lão Lục, mắt hắn đảo quanh như chuột bị mắc bẫy, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt lạnh lùng của Lâm Thiên. Hắn nuốt nước bọt, giọng lắp bắp:

"Là... là một lão già áo xám. Hắn bảo ta đến đào thứ dưới gốc liễu này, nói rằng nếu ta mang về cho hắn, hắn sẽ trả tự do cho con gái ta đang bị giam ở Bắc Cương."

Lão Lục siết tay, mắt nheo lại: "Lão già áo xám đó có nói hắn là ai không?"

"Có... hắn tự xưng là đệ tử của Huyền Cơ." Người làm vườn thều thào, mặt tái mét. "Nhưng trước khi đi, hắn còn nói thêm một câu — 'Nếu ngươi gặp hoàng tử, hãy nói với hắn: mảnh cuối không ở dưới gốc Hải Thiên, nhưng kẻ trồng nó thì có.'"

Lâm Thiên đứng im, ba mảnh ngọc trong tay áo bỗng nóng lên — một cảnh báo từ chính linh khí của chúng. Câu nói này trái ngược hoàn toàn với những gì lão già áo xám đã nói với hắn ở con hẻm tối qua. Một người trong số họ đang nói dối — hoặc cả hai đều đang chơi một ván cờ mà Lâm Thiên chưa thấy hết bàn.

Kỹ Năng 1May Mắn 2
Lượt 50

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhìn về phía đông, nơi trời đang hửng sáng: "Không còn thời gian. Văn Hổ, đào nhanh lên."

"Không còn thời gian. Văn Hổ, đào nhanh lên."

Văn Hổ lao tới gốc liễu già, cuốc bổ xuống đất. Tiếng kim loại va vào đất đá vang lên giữa nghĩa địa tĩnh mịch. Lão Lục giữ chặt người làm vườn, mắt dõi theo từng nhát cuốc. Đất bùn tung lên, bám đầy áo giáp của Văn Hổ. Hắn đào sâu khoảng ba thước thì cuốc chạm phải thứ gì đó cứng — một tiếng cạch khô khốc vang lên.

"Thấy rồi!" Văn Hổ quỳ xuống, dùng tay moi đất. Một chiếc hộp gỗ mun nhỏ hiện ra, trên nắp khắc một đóa Hải Thiên — giống hệt đóa hoa trên cuộn Thanh Liên Quyết và hộp ngọc phụ hoàng đã trao. Nhưng chiếc hộp này cũ kỹ hơn, nắp đầy vết nứt, và từ kẽ hở tỏa ra một luồng khí lạnh đến rợn người.

Người làm vườn đột nhiên giãy giụa, hét lên: "Đừng mở! Trong đó có độc — lão già áo xám bảo ta đào lên rồi đem cả hộp về, không được mở!"

Lâm Thiên bước tới, tay cầm bát lửa Thanh Liên xanh lét. Hắn quỳ xuống cạnh chiếc hộp, ngọn lửa xanh chiếu rọi từng đường nứt trên nắp gỗ.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.