Chương 1 / 24

Mỹ Nguyệt An

Mỹ Nguyệt An · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Mỹ Nguyệt An
Chỉ số ở chương 1
Sinh Lực70/100
Kỹ Năng70/100
May Mắn70/100

Mục tiêu

Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm

Quan hệ

Lãnh Vân
ấn tượng mơ hồ
Lục Trần
nhớ mặt

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 1

Mặt trời vừa lên sau dãy Tuyết Sơn, ánh nắng chiếu xuyên qua tầng mây mù của tông môn phái Thanh Vân. Ngươi — một đệ tử vô danh tên Hàn Dương — đang ngồi dựa vào gốc cây cổ thụ sau khu luyện đan đường, tay cầm một quả linh quả vừa hái trộm từ vườn thuốc. Cuộc sống xuyên không quả thực yên bình đến mức buồn chán. Không ai để ý ngươi, không ai sai bảo, cũng chẳng có drama tình cảm nào lôi kéo ngươi vào. Nhưng hôm nay, sự yên tĩnh bị phá vỡ bởi một tiếng động lớn từ phía chủ điện.

Tiếng va chạm, tiếng bát đĩa vỡ, rồi một giọng nam cao vút: "Ngươi dám! Ta là thiếu tông chủ! Sao ngươi dám giành đan dược của ta?" Giọng khác lạnh lùng đáp lại: "Đan dược vô chủ, ai lấy trước người đó được. Ngươi muốn thì qua mặt ta trước đã." Ngươi nhận ra giọng thứ hai — là Lãnh Vân, một trong mười nam công của nguyên tác, tính cách bá đạo, thích tranh giành mọi thứ. Còn giọng kia chắc là Lục Trần, thiếu tông chủ, cũng là một nam công, nổi tiếng ương ngạnh và hay ghen.

Cuộc cãi vã leo thang. Ngươi thấy hai bóng người từ trong điện bước ra, mặt mày đỏ gay, tay đã đặt lên chuôi kiếm. Xung quanh bắt đầu tụ tập đệ tử thì thầm. Ngươi ngáp dài — chán. Nhưng đúng lúc đó, Lãnh Vân quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm lướt qua đám đông, và vô tình dừng lại trên người ngươi.

Lượt 2

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhướng nhẹ bên mày, cắn một miếng quả, chẳng quan tâm ánh nhìn của hắn, dù sao thì tôi cũng chỉ là nền, tiếp tục xem hai người đánh nhau

Ngươi cắn thêm một miếng linh quả, mặc kệ ánh mắt sắc lẹm của Lãnh Vân. Hai người kia vẫn đang đứng đối đầu, kiếm đã rời vỏ nửa tấc. Đám đệ tử xung quanh xì xào, có kẻ còn đặt cược ai thắng. Ngươi dựa vào gốc cây, nhai ngon lành — cuộc sống làm nền đích thực là đây.

Nhưng rồi Lục Trần bỗng hất hàm về phía ngươi: "Kia là đệ tử nào? Mặt lạnh như tiền, dám nhìn ta chằm chằm?" Hắn không đợi trả lời, xoay người bước thẳng tới chỗ ngươi. Lãnh Vân cũng theo sau, khóe môi nhếch lên đầy hứng thú.

Ngươi ngồi yên, nhai nốt miếng cuối. Cả hai đứng trước mặt ngươi — một người kiêu ngạo, một người bá đạo. Gió thổi tay áo bay phần phật. Không khí căng thẳng.

Lượt 3

BẠN ĐÃ CHỌN

Hờ hững trả lời lịch sự "ta là Hàn Dương đệ tử". Thầm đảo mắt khinh thường trong lòng *một lũ đệ tử khác nhìn ngươi đấy. Sao không cút ra chất vấn bọn chúng?*

Ngươi đứng dậy, phủi tay áo một cách hờ hững, giọng điệu lịch sự nhưng lạnh tanh:

"Ta là Hàn Dương, đệ tử Thanh Vân phái. Có gì không?"

Trong lòng thầm đảo mắt khinh thường — một lũ đệ tử khác nhìn ngươi đấy. Sao không cút ra chất vấn bọn chúng? Lục Trần khựng lại, có vẻ bất ngờ vì thái độ bình thản của ngươi. Hắn nhíu mày, nhìn ngươi từ đầu đến chân. Lãnh Vân đứng sau lưng hắn, khẽ cười một tiếng đầy ẩn ý.

"Thú vị," Lãnh Vân lên tiếng, "Một đệ tử vô danh dám nói chuyện với thiếu tông chủ bằng giọng điệu đó. Ngươi không sợ sao?"

Ngươi nhướng mày, không đáp. Lục Trần hừ lạnh, quay phắt người bỏ đi, nhưng trước khi đi còn ném lại một câu: "Hàn Dương, ta nhớ mặt ngươi rồi."

Đám đông tản dần. Chỉ còn Lãnh Vân đứng lại, nhìn ngươi với ánh mắt dò xét. Hắn bước tới một bước, khoảng cách chỉ còn vài thước.

"Ngươi thú vị đấy. Tên gì nhỉ? À, Hàn Dương. Ta sẽ nhớ."

Hắn xoay người, tay áo bay phần phật, bỏ đi không ngoảnh lại.

Lượt 4

BẠN ĐÃ CHỌN

Chẳng quan tâm, quay người đi dạo trong tông môn mà không một ai - từ đệ tử ngoại môn, đệ tử nội môn, các trưởng lão hay bất cứ ai có mặt trên đường đi của tôi - để ý vì tôi vốn là nhân vật nền trong cuốn tiểu thuyết này, có thể nói là tôi có skill 'tàng hình'

Ngươi quay lưng bỏ đi, mặc kệ hai kẻ vừa rồi. Bước chân nhẹ nhàng len lỏi qua những dãy hành lang lát đá xanh của Thanh Vân phái. Đúng như dự đoán, không một ai liếc nhìn ngươi — đệ tử ngoại môn đang quét lá khô, nội môn đệ tử tụm năm tụm ba bàn tán về vụ lúc nãy, các trưởng lão thì vội vã đi qua như thể ngươi là một cái cây. Kỹ năng tàng hình của nhân vật nền quả thực đỉnh cao.

Ngươi thả bộ ra khu linh điền phía sau núi. Gió mát, trời trong, chim hót lảnh lót. Một cuộc sống yên bình không thể tuyệt vời hơn. Ngươi ngồi xuống bờ suối, vốc nước lên mặt, cảm nhận sự mát lạnh thấm vào da thịt.

Nhưng rồi một tiếng động lạ vọng ra từ phía lùm tre cách đó không xa — tiếng ai đó khẽ nấc, cố kìm nén. Ngươi nhướng mày, tò mò ló đầu nhìn. Một nam nhân mặc y phục màu xanh nhạt đang ngồi ôm mặt sau bụi trúc, vai run lên từng hồi. Hắn không phải ai xa lạ — là Tô Mặc, một trong mười nam công, tính cách ôn nhu nhưng đa sầu đa cảm, nổi tiếng với biệt tài khóc thầm mỗi khi thất tình.

Lượt 5

BẠN ĐÃ CHỌN

Mặc kệ hắn. Tôi giơ ba ngón tay ra nhìn, lẩm bẩm "hôm nay gặp được tận ba nam công. Chắc tí nữa sẽ có dram tình cảm đây. Ngồi thêm một lúc rồi hóng hớt sau vậy"

Ngươi ngồi xuống bờ suối, giơ ba ngón tay lên ngắm nghía, lẩm bẩm một mình: "Hôm nay gặp được tận ba nam công. Chắc tí nữa sẽ có drama tình cảm đây. Ngồi thêm một lúc rồi hóng hớt sau vậy."

Tiếng nấc sau lùm tre vẫn vẳng ra, nhưng ngươi mặc kệ. Nước suối mát lạnh chảy qua kẽ tay, bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Ngươi ngả lưng xuống bãi cỏ, nhắm mắt hít thở khí trời. Yên bình. Tuyệt vời.

Nhưng rồi một giọng nói nhẹ nhàng vang lên ngay bên tai: "Ngươi... đang làm gì ở đây?"

Ngươi giật mình mở mắt — Tô Mặc đã đứng từ lúc nào, mắt vẫn còn đỏ hoe, nhưng gương mặt đã bình thản trở lại. Hắn nhìn ngươi với vẻ tò mò, tay vẫn còn vân vê một chiếc lá trúc.

"Ngươi là đệ tử mới? Sao ta chưa thấy ngươi bao giờ?" Hắn ngồi xuống cách ngươi một khoảng, giọng nói dịu dàng nhưng có chút dò xét.

Ngươi thở dài trong lòng — lại thêm một người phá vỡ kỹ năng tàng hình. Cái quái gì đang xảy ra với cái thế giới này vậy?

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.