Chương 2 / 24
Mỹ Nguyệt An
Mỹ Nguyệt An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nhạt nhẽo trả lời "ờ".
"Ờ."
Ngươi trả lời bằng một tiếng đơn giản, mắt vẫn nhắm nghiền, tay vắt chéo ra sau gáy. Tô Mặc im lặng vài giây, hình như hắn không ngờ lại bị đáp lại lạnh nhạt như vậy. Tiếng gió thổi qua lùm tre xào xạc. Rồi hắn khẽ cười, một tiếng cười nhẹ như lá rơi.
"Thú vị. Ngươi tên gì?"
Ngươi vẫn không mở mắt. Lẩm bẩm trong đầu: Hỏi tên lần thứ ba trong ngày rồi đấy. Cái tông môn này hết người để hỏi rồi hay sao? Tô Mặc thấy ngươi không đáp, lại lên tiếng, giọng có chút buồn bã: "Ta tên Tô Mặc. Nếu ngươi có chuyện gì muốn tâm sự... có thể tìm ta."
Hắn đứng dậy, bỏ đi, tiếng bước chân nhẹ dần. Ngươi mở hé một mắt, thấy bóng dáng hắn khuất sau lùm tre. Bầu trời vẫn xanh, nước suối vẫn chảy, mọi thứ lại yên tĩnh.
Nhưng rồi một giọng nói quen thuộc vọng từ trên cao xuống: "Nằm dưới đất ngủ ngon nhỉ?"
Ngươi giật mình ngồi bật dậy — Lãnh Vân đang ngồi vắt vẻo trên một cành cây cổ thụ ngay phía trên, tay cầm một bầu rượu, cười đểu nhìn xuống.
BẠN ĐÃ CHỌN
Không quan tâm, đứng dậy rời đi
Ngươi hoàn toàn phớt lờ Lãnh Vân, đứng dậy phủi cỏ dính trên y phục. Hắn vẫn ngồi trên cành cây, nhướng mày nhìn ngươi.
"Đi đâu vội thế? Ta mới chỉ nói có một câu."
Ngươi không đáp, bước thẳng về phía con đường mòn dẫn ra khu vườn sau. Lãnh Vân không đuổi theo, chỉ cười khẩy một tiếng rồi lại nâng bầu rượu lên uống. Có vẻ hắn không quan tâm đủ để lăn theo — cũng tốt.
Ngươi đi dọc theo con đường lát đá xanh rêu phong. Hai bên là những gốc tùng già cỗi, bóng râm che kín lối đi. Một vài đệ tử lướt qua ngươi, chẳng ai buồn liếc nhìn. Đúng như mong đợi — kỹ năng tàng hình của nhân vật nền vẫn hoạt động hoàn hảo. Ngươi mỉm cười hài lòng.
Nhưng khi vừa rẽ vào khu luyện võ đường, ngươi nghe thấy một tràng cười giòn tan vọng ra từ phía đại sảnh. Một giọng nói sang sảng vang lên: "Nghe nói hôm nay Lục Trần và Lãnh Vân suýt đánh nhau vì một tên đệ tử vô danh? Thú vị thật!" Giọng nói này quen thuộc một cách kỳ lạ — ngươi nhận ra ngay, đó là Bạch Dạ, nam công thứ tư, một tên phong lưu công tử thích chọc ghẹo người khác, nổi tiếng với nụ cười đểu và ánh mắt biết nói.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đảo mắt ngán ngẩm *hôm nay thật xui xẻo, toàn gặp vong*. Tôi đi đường khác. Đến chỗ khác, tôi trèo lên cây, nhạt nhẽo ngồi trên đấy, thầm đếm ngược thời gian mà đám nhân vật chính xuất hiện rồi tán tỉnh nhau. Tôi thấy mình như một người xem phim trong rạp
Ngươi đảo mắt ngán ngẩm, lẩm bẩm trong cổ họng: Hôm nay thật xui xẻo, toàn gặp vong. Quay ngoắt người, ngươi rẽ vào con đường mòn len lỏi giữa hai dãy tùng già. Bước chân nhanh nhẹn, không ai để ý — kỹ năng tàng hình vẫn còn hiệu nghiệm.
Cuối con đường là một gốc cổ thụ khổng lồ, tán lá rộng che kín cả một khoảng sân nhỏ hoang vắng. Ngươi nhẹ nhàng trèo lên, chọn một cành cây chắc chắn, ngồi xuống tựa lưng vào thân cây. Từ trên cao, toàn bộ khu vực luyện võ đường và đại sảnh hiện ra trước mắt như một sân khấu.
Ngươi khoanh tay, thầm đếm ngược: Năm... bốn... ba... hai... một... Và như có phép màu, từ hai phía đối diện, Lục Trần và Lãnh Vân cùng xuất hiện trước cửa đại sảnh. Cả hai dừng lại, nhìn nhau đầy khiêu khích. Bạch Dạ đứng ở bậc thềm, phe phẩy quạt, nụ cười đểu như mọi khi.
Ngươi nheo mắt, kéo một cành lá che mặt, lẩm bẩm: Phim bắt đầu chiếu rồi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Thầm nhạt nhẽo đếm ngược thời gian một lần nữa, chờ nam thụ xuất hiện để đám nam công tranh dành
Ngươi ngồi trên cây, đưa tay đếm ngược lần nữa, mắt dán chặt vào khung cảnh bên dưới. Lục Trần và Lãnh Vân đang đứng đối diện nhau, Bạch Dạ đứng giữa như trọng tài. Không khí căng thẳng đến mức ngươi có thể nghe thấy tiếng lá rơi.
Và đúng như dự đoán — từ phía đông, một bóng dáng thướt tha trong y phục trắng tinh khôi xuất hiện. Nam thụ — Tiểu Ngọc — bước ra từ khu linh tuyền, mái tóc đen dài buông xõa, làn da trắng muốt như ngọc, đôi mắt long lanh như chứa cả ngàn vì sao. Y bước từng bước nhẹ nhàng, tay cầm một cành đào hồng, phong thái thoát tục như tiên tử giáng trần.
Cả ba nam công lập tức quay đầu. Lục Trần hít một hơi, mặt biến sắc. Lãnh Vân khẽ nheo mắt. Bạch Dạ ngừng phe phẩy quạt.
"Tiểu Ngọc!" Cả ba đồng thanh, rồi quay sang nhìn nhau đầy thách thức.
Ngươi trên cây nhíu mày, lẩm bẩm: Kịch bản sến quá. Mà thôi, xem tiếp vậy.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lấy một linh quả ra ăn, nhạt nhẽo xem "bộ phim tình cảm ba xu" ở phía dưới
Ngươi rút từ túi trữ vật ra một quả linh quả xanh mướt, cắn một miếng giòn tan. Nước quả ngọt lịm tan trên đầu lưỡi. Bên dưới, màn kịch vẫn đang tiếp diễn.
Tiểu Ngọc đứng giữa ba người, đôi mắt long lanh ngập ngừng nhìn Lục Trần rồi lại nhìn Lãnh Vân, cuối cùng dừng lại ở Bạch Dạ với vẻ mặt yếu đuối. "Ta... ta chỉ muốn đi dạo một mình, không ngờ lại gặp ba vị sư huynh ở đây." Giọng y mềm như kẹo bông, ngọt đến mức ngươi suýt sặc.
Lục Trần bước tới trước: "Tiểu Ngọc, đan dược hôm nay ta đã lấy được từ bí cảnh, lát nữa sẽ mang đến cho ngươi." Lãnh Vân hừ lạnh: "Đan dược rẻ tiền, ta có linh tuyền ngàn năm tốt hơn." Bạch Dạ cười khẽ: "Cả hai đều thô lỗ. Tiểu Ngọc, ta có một đóa hoa sen vạn năm, thích hợp với khí chất của ngươi."
Ngươi nhai linh quả, lẩm bẩm: Sến quá. Mà hay đấy. Xem tiếp. Đúng lúc đó, mắt Tiểu Ngọc lướt qua khu vườn, vô tình nhìn lên cây cổ thụ — và chạm thẳng vào mắt ngươi. Y khựng lại, bất ngờ.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


