Chương 3 / 24
Mỹ Nguyệt An
Mỹ Nguyệt An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Mặc kệ, nhạt nhẽo nhướng mày, tiếp tục quan sát tiểu mỹ nam thụ sẽ sà vào lòng ai đầu tiên
Ngươi nhướng mày, cắn thêm một miếng linh quả, mắt dán chặt vào màn kịch bên dưới. Tiểu Ngọc đứng đó, đôi mắt long lanh như sắp khóc, nhìn ba người đàn ông đang tranh giành y. Cảnh tượng sến sẩm như một bộ phim tình cảm ba xu, nhưng ngươi phải công nhận — nó giải trí đấy.
Tiểu Ngọc cúi đầu, mái tóc đen che khuất nửa gương mặt, giọng nói nhẹ như gió thoảng: "Ta... ta không dám làm phiền các vị sư huynh. Ai cho gì ta cũng vui lòng." Y ngước lên, ánh mắt đầy tội nghiệp nhìn Lục Trần — người đã bước tới trước nhất.
Lục Trần vội vàng nắm tay y: "Tiểu Ngọc, đừng nói vậy. Đan dược ta sẽ mang đến ngay." Lãnh Vân hừ lạnh, khoanh tay đứng nhìn. Bạch Dạ cười khẩy, phe phẩy quạt, mắt híp lại đầy ẩn ý.
Ngươi nhai nốt miếng cuối, lẩm bẩm: Mỹ nhân sắp sà vào lòng ai đây? Cược một linh quả là Lục Trần. Đúng lúc đó, Tiểu Ngọc khẽ nghiêng người, như muốn ngã vào lòng Lục Trần — thì bất chợt y ngước lên, ánh mắt lại chạm thẳng vào ngươi lần nữa. Lần này, y mỉm cười nhẹ, một nụ cười kỳ lạ, như thể đã nhìn thấu ngươi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Vẫy nhẹ tay chào lại, mặt vẫn lạnh tanh, rồi tiếp tục xem kịch.
Ngươi lười biếng vẫy nhẹ tay chào Tiểu Ngọc, mặt vẫn lạnh tanh như tảng băng ngàn năm. Nụ cười bí ẩn của y không làm ngươi dao động — ngươi chỉ muốn xem tiếp màn kịch tình ái rẻ tiền này sẽ đi về đâu.
Tiểu Ngọc khẽ cúi đầu, má đỏ ửng lên, rồi nhẹ nhàng ngả người vào lòng Lục Trần. "Sư huynh..." Giọng y nhỏ như muỗi kêu. Lục Trần vội vàng đỡ lấy y, mặt hớn hở ra mặt, liếc nhìn Lãnh Vân và Bạch Dạ đầy đắc thắng. Lãnh Vân hừ lạnh một tiếng, quay người bỏ đi. Bạch Dạ phe phẩy quạt, cười khẩy, ánh mắt vẫn dán vào Lục Trần và Tiểu Ngọc với vẻ thích thú.
Ngươi trên cây nhướng mày, lẩm bẩm: Màn một kết thúc. Lục Trần dẫn trước. Kịch bản cũ rích. Đúng lúc đó, Bạch Dạ bỗng ngước lên, nhìn thẳng vào tán cây nơi ngươi ngồi. Hắn khẽ nghiêng đầu, nụ cười đểu càng rõ hơn, như thể đã phát hiện ra ngươi từ lâu.
"Trên cây hình như có ai đó nhỉ?" Hắn nói to, giọng đầy ẩn ý. Lục Trần và Tiểu Ngọc cùng ngước lên nhìn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Dựa lưng ra sau, không thèm trả lời. Thầm nghĩ *ba công một thụ đã thành phim dram tình cảm kịch tính như này rồi. Không biết cả mười nam công xuất hiện thì tình cảnh sẽ ra sao? Ha, mỹ nam thụ chắc ngả vào vòng tay mỗi người năm giây rồi rời nhỉ?*
Ngươi dựa lưng ra sau, mắt lơ đãng nhìn ba công một thụ bên dưới. Lục Trần đang ôm Tiểu Ngọc trong lòng, mặt đầy vẻ đắc thắng. Bạch Dạ phe phẩy quạt, cười nửa miệng nhưng mắt vẫn liếc lên tán cây chỗ ngươi. Lãnh Vân đã bỏ đi từ lúc nào.
Ngươi thầm nghĩ: Ba công một thụ đã thành phim drama tình cảm kịch tính như này rồi. Không biết cả mười nam công xuất hiện thì tình cảnh sẽ ra sao? Ha, mỹ nam thụ chắc ngả vào vòng tay mỗi người năm giây rồi rời nhỉ?
Bạch Dạ bỗng phe phẩy quạt, ngước lên nói rõ to: "Trên cây có khán giả không chịu xuống nhỉ? Hay là xuống đây uống chén trà, ta mời?"
Lục Trần khó chịu nhíu mày: "Ngươi nói ai?" Hắn ngước lên nhìn theo hướng Bạch Dạ, nhưng tán cây rậm rạp che khuất ngươi. Tiểu Ngọc cũng tò mò nhìn theo, đôi mắt long lanh đầy thắc mắc.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngồi yên mặc kệ.*mau bế tiểu mỹ nam thụ của mấy người đi yêu đương nhăng nhít đi*
Ngươi ngồi yên trên cây, mặt lạnh như băng, mặc kệ ba người bên dưới đang nhìn lên tán cây. Lục Trần cau mày, Tiểu Ngọc tò mò, Bạch Dạ vẫn phe phẩy quạt với nụ cười đểu. Không khí im lặng kéo dài vài giây.
Rồi Lục Trần hừ lạnh, quay người ôm Tiểu Ngọc rời đi: "Thôi, không có gì đâu. Chắc là sóc." Hắn kéo Tiểu Ngọc đi thẳng về phía đại sảnh. Tiểu Ngọc ngoái đầu nhìn lại lần cuối, ánh mắt vẫn còn vương vấn. Bạch Dạ nhún vai, phe phẩy quạt bước theo sau, nhưng trước khi đi còn ném lên tán cây một câu thì thầm: "Sóc tinh ranh nhỉ. Hẹn gặp lại."
Khi cả ba đã khuất bóng, ngươi thở phào nhẹ nhõm. Khu vườn lại yên tĩnh. Mặt trời đã lên cao, nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống những đốm sáng lung linh. Ngươi với tay định hái thêm một quả linh quả nữa thì bỗng nghe thấy tiếng động lạ từ phía gốc cây — tiếng ai đó đang cào cào vào vỏ cây, như móng tay cào lên gỗ.
Ngươi cúi xuống nhìn — một bàn tay trắng bệch đang thò ra từ kẽ hở dưới gốc cây cổ thụ, run rẩy như đang cố bám lấy thứ gì đó.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cắn một miếng quả, xem như phim giải trí
Ngươi ngồi yên, mặc kệ bàn tay trắng bệnh đang thò ra từ gốc cây cổ thụ. Cắn một miếng linh quả, mắt vẫn dán vào khoảng không trước mặt, xem như đang thưởng thức một bộ phim giải trí. Bàn tay run rẩy, móng tay cào lên vỏ cây phát ra âm thanh khó chịu, nhưng ngươi không hề nao núng.
Vài giây sau, một cái đầu ló ra — đó là một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi, mặt mũi lem luốc bùn đất, y phục rách nát. Hắn thở hổn hển, nhìn lên thấy ngươi đang ngồi trên cây nhai quả, mắt mở to kinh ngạc.
"Ngươi... ngươi thấy ta mà không sợ?" Hắn thều thào, giọng khàn đặc.
Ngươi nhướng mày, nhai tiếp miếng linh quả, không trả lời. Thiếu niên kia cố bò ra khỏi gốc cây, để lộ một vết thương sâu hoắm ở bả vai, máu vẫn còn rỉ ra thấm đỏ cả mảnh vải rách.
"Ta... ta bị truy sát. Có thể cho ta... xin một chút nước được không?" Hắn nhìn ngươi với ánh mắt van lơn.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


