Chương 24 / 24
Mỹ Nguyệt An
Mỹ Nguyệt An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười, chửi thề trong lòng *tên phiền phức. Mà nghe hắn nói vậy tôi lại thấy Mộc Linh cũng đếch ổn tẹo nào. Chắc lại là một kẻ phiền phức giống đám nam công chăng?*
Ngươi đứng dưới gốc cây, đóa hoa tím hơi héo trong tay. Tuyết Vô Cực đã khuất sau hành lang, nhưng lời hắn nói cứ văng vẳng bên tai: "Hoa dại đẹp đấy, nhưng dễ héo lắm. Cẩn thận kẻo tay bị gai đâm." Ngươi mỉm cười, nhưng trong lòng chửi thầm: Tên phiền phức. Mà nghe hắn nói vậy tôi lại thấy Mộc Linh cũng đếch ổn tẹo nào. Chắc lại là một kẻ phiền phức giống đám nam công chăng?
Ngươi vân vê đóa hoa, rồi bỏ vào túi trữ vật — dù sao cũng là hoa đầu tiên có người tặng. Nắng trưa đã gay gắt hơn, sân luyện võ vắng tanh. Ngươi định quay về phòng thì thấy một bóng người nhỏ nhắn đang đứng dưới mái hiên tàng kinh các — Tiểu Ngọc, tay vẫn ôm cuộn sách cũ, mắt đỏ hoe nhìn về phía ngươi. Hắn không bước tới, chỉ đứng đó, như một bức tượng buồn bã. Rồi hắn quay lưng, biến mất sau cánh cửa gỗ nặng nề.
Ngươi thở dài, bước về phòng. Nhưng vừa đến cửa ký túc xá, ngươi thấy một phong thư màu đen khác — cũng niêm phong sáp đỏ hoa sen đen — nằm dưới bậc cửa. Lần này trên phong bì viết: "Hàn Dương — đã đọc chưa?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Dẫm qua bức thư rồi vào phòng
Ngươi đạp lên phong thư đen dưới bậc cửa, mở cửa bước vào phòng, đóng sầm lại sau lưng. Bức thư nằm im ngoài hành lang, sáp đỏ hoa sen đen lấp lánh dưới ánh nắng xế chiều. Bên trong phòng, ngươi ngồi xuống giường, tay vân vê đóa hoa tím hơi héo từ sáng. Cảm giác bình yên hiếm hoi bị phá vỡ bởi đống drama chồng chất — Tuyết Vô Cực nói bóng gió, Tiểu Ngọc khóc lóc, Mộc Linh ngây thơ, còn tên chủ nhân thần bí kia sắp tới. Ngươi thở dài, nhắm mắt, cố gắng xua đi mọi suy nghĩ. Nhưng tiếng gõ cửa lại vang lên — lần này là tiếng gõ nhẹ nhàng, đều đặn, kèm theo giọng nữ quen thuộc: "Hàn Dương sư huynh? Em là Mộc Linh đây... em tan học sớm, ra gốc cây chờ huynng mà không thấy huynh đâu."
Ngươi mở mắt, nhìn ra cửa sổ — nắng đã xế chiều, bóng cây đổ dài trên sân. Đóa hoa tím trong tay đã héo hẳn, cánh hoa rụng lả tả xuống nền đất.
BẠN ĐÃ CHỌN
Khoé môi giật giật, đứng dậy mở cửa, mỉm cười "ta quên mất, xin lỗi muội"
Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, ánh nắng xế chiều hắt vào phòng, vẽ một vệt sáng vàng trên nền đất. Ngươi đứng ở ngưỡng cửa, khóe môi giật nhẹ, nhưng nhanh chóng nở một nụ cười niềm nở: "Ta quên mất, xin lỗi muội." Mộc Linh đứng ngoài, tay vân vê vạt áo, mặt hơi ửng hồng dưới nắng. Nàng mỉm cười nhẹ, giọng không hề trách móc: "Không sao ạ, em chỉ lo huynh có chuyện gì thôi." Nàng nhìn vào trong phòng, thoáng thấy đóa hoa tím héo trên bàn, rồi lại nhìn ngươi. "Huynh đói chưa? Em biết quán mì ngon dưới chân núi, hay mình đi ăn tối đi?" Giọng nàng nhẹ nhàng, tự nhiên, như thể hai người đã quen nhau từ lâu. Gió chiều thổi qua hành lang, mang theo hương cỏ khô và tiếng ve kêu rả rích từ xa. Ngươi đứng ở cửa, nhìn nàng — một nữ nhân bình thường, không drama, không âm mưu, chỉ đơn giản muốn rủ đi ăn tối.
BẠN ĐÃ CHỌN
Gật nhẹ "vậy chúng ta đi". *Dù sao cũng chỉ là đi cùng, tôi cũng đang đói. Vừa đi vừa nói chuyện qua loa vậy*
Mộc Linh mỉm cười rạng rỡ khi nghe ngươi đồng ý. Nàng xoay người bước trước dẫn đường, tà áo xanh nhẹ bay trong gió chiều. Hai người đi dọc con đường mòn xuống chân núi, băng qua những rặng tre xào xạc. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả bầu trời một màu cam đỏ rực rỡ. Quán mì nhỏ nằm dưới gốc cây đa cổ thụ, khói nghi ngút tỏa ra từ nồi nước dùng thơm phức. Mộc Linh gọi hai tô mì nóng, rồi quay sang ngươi, mắt sáng lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. "Huynh có hay xuống đây ăn không? Em thấy quán này vắng hơn mấy quán trong trấn, nhưng mì ngon lắm." Nàng nói, tay khẽ đẩy tô mì về phía ngươi. Ngươi cầm đũa lên, chuẩn bị ăn thì từ phía sau lưng, một giọng nói trầm thấp vang lên: "Hàn Dương sư đệ — thật tình cờ gặp đệ ở đây."
Ngươi quay đầu — Tô Mặc đứng đó, tay cầm một bọc nhỏ, mắt nhìn ngươi và Mộc Linh với vẻ khó đoán.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hờ hững trả lời "chào huynh". *Tên chết tiệt này mặt cũng dày quá đấy. Bị tôi chửi tới vậy mà vẫn xuất hiện? Ha, đúng là tai hoạ ngàn năm khó chết mà.*
Ngươi hờ hững đáp, giọng không chút cảm xúc: "Chào huynh." Trong lòng thầm chửi: Tên chết tiệt này mặt cũng dày quá đấy. Bị tôi chửi tới vậy mà vẫn xuất hiện? Ha, đúng là tai hoạ ngàn năm khó chết mà.
Tô Mặc đứng im một lúc, mắt nhìn ngươi rồi nhìn Mộc Linh đang ngồi bên cạnh. Hắn cúi đầu nhẹ, giọng trầm: "Ta chỉ tình cờ đi ngang qua thôi. Không ngờ gặp đệ ở đây." Hắn không nói thêm, quay người bước vào trong quán mì, ngồi xuống bàn trong góc, cách xa chỗ ngươi và Mộc Linh.
Mộc Linh nhìn theo hắn rồi quay sang ngươi, mắt hơi tò mò: "Huynh quen vị sư huynh đó à?" Nàng ghé sát mặt bàn, giọng nhỏ: "Trông huynh ấy lạnh lùng quá."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


